THỰC HÀNH KINH MÂN CÔI NHƯ MỘT…PHÉP NGHE

Ngoài tên Kinh Mân Côi thông dụng ra, còn một tên khác có từ lâu đời là Kinh Văn Côi. Văn theo Hán tự nghĩa  là Nghe và việc Nghe ấy chính là mục đích cốt lõi của Đạo Chúa được phô diễn cả trong Cựu Ước lẫn Tân Ước: “ Hỡi những kẻ nào khát, hãy đến suối nước. Vả, người nào không có tiền bạc, hãy đến mua mà ăn. Hãy đến mua  rượu và sữa mà không phải trả tiền, không đòi giá. Sao các ngươi lại trả tiền  để mua đồ không phải là bánh ? Sao các ngươi đem công lao mình đổi lấy vật chẳng làm cho no ? Hãy chăm chỉ nghe Ta, hãy ăn của ngon và cho linh hồn các ngươi vui thỏa trong của béo. Hãy nghiêng tai và đến cùng Ta. Hãy nghe Ta thì linh hồn các ngươi được sống. Ta sẽ lập với các ngươi một Giao Ước đời đời tức là sự nhân từ  chắc thật đã hứa cùng Davit” ( Is 55, 1 -3 ).

Con người ta sống trên cõi dương gian này phải vất vả, lao tâm khổ trí  để có được cơm ăn, áo mặc nhà cửa…nhưng tất cả những thứ đó trong giờ phút cuối  cùng của cuộc đời, gẫm lại tất cả chỉ là phù du, ảo mộng. Bởi đó tiên tri Isaia  nói “ Các ngươi đã trả tiền để mua đồ không phải là bánh”

“ Bánh” mà tiên tri vĩ đại trong Thời Cựu ấy nói để ám chỉ cho Hạnh Phúc Viên Mãn đời sau khi con người biết nghe và sống Lời Chúa:“ Mẹ và anh em Chúa Giê Su đến gặp Người mà không làm sao lại gần được vì dân chúng quá đông. Người ta báo cho Người biết: Thưa Thầy có mẹ và anh em Thầy  đang đứng ngoài kia muốn gặp. Người đáp lại: Mẹ Ta và anh em Ta chính là những ai nghe lời Thiên Chúa và đem ra thực hành” ( Lc 8, 19 -21 ).

Ở đây, Chúa Giê Su tôn vinh  người biết nghe và thực hành Lời Chúa trở nên Mẹ và anh em của Ngài. Điều ấy cho thấy việc biết lắng nghe Lời Chúa là điều hết sức quan trọng bởi vì nó quyết định cho hạnh phúc đời đời của mỗi người. Có…nghe được Lời Chúa, mới có thể đem ra thực hành, trái lại thì không.

Đối với tuyệt đại đa số người đời cho thấy có hai trường hợp, không nghe và nghe. Không nghe là khi bị điếc, lãng tai hoặc  ngăn cách tường vách. Nhưng dù có nghe hay không nghe thì người ta cũng đều phát khởi ý niệm phân biệt, yêu, ghét, lấy, bỏ. Chính cái Tâm Phân Biệt ấy khiến cho con người bị trói buộc trong vòng vô minh, điên đảo để rồi phải lãnh chịu khổ đau mà không hề hay biết !

Lại nữa, Tâm Phân Biệt cũng  là cái tâm chấp chước, mang thành kiến này nọ và chính cái Tâm ấy khiến cho  không thể tiếp nhận được Tin Mừng của Đức Ki Tô. Bởi vậy, sau mỗi bài giảng về mầu nhiệm Nước Trời, Ngài  đều kết luận bằng câu:“Ai có tai để nghe, hãy nghe”.Thật ra, ai mà chẳng…có tai nhưng nghe bằng cái tai nào đó mới là điều quan trọng.

Để có thể nghe và tiếp nhận Lời Chúa thì phải Nghe với Tâm Vô Phân Biệt và đây chính là mục đích của Kinh Mân Côi truyền thống Đức Mẹ đã truyền đạt cho thánh Đa Minh và còn phổ biến  trong Giáo Hội Công Giáo  tới tận ngày nay. Dẫu vậy, kinh nguyện  này nói riêng và việc cầu nguyện nói chung trong thời Tục Hóa hiện nay hầu như đã không còn còn được hâm mộ, thực hành  ?

Sự sa sút hay nói đúng hơn phải nói là cuộc khủng hoảng  về cầu nguyện, tất nhiên cũng  có lý do sâu xa của nó. Đức cố hồng y F.X Nguyễn Văn Thuận  đặt câu hỏi và tự trả lời thế này:“ Tại sao Hội Thánh khủng hoảng ? Vì đã hạ giá việc cầu nguyện ? (ĐHV 134). Hạ giá không có nghĩa là bỏ nhưng đã biến việc cầu nguyện thành  một thứ Suy Niệm Thần Học. Sở dĩ có việc Suy Niệm ấy là bởi người ta viện  dẫn Lời Chúa“ Khi các ngươi cầu nguyện, đừng lập đi lập lại  vô ích như dân ngoại vì họ tưởng rằng  cứ nói nhiều thì được dủ nghe” ( Mt 6, 7 ) để phê phán, chê trách Kinh Mân Côi vì cứ lặp đi lặp lại Kinh Kính Mừng ?

Dân ngoại, khi cầu nguyện  cứ nhiều lời vô ích bởi vì Thần của họ chỉ là gỗ, đá vô tri, vô giác. Đang khi đó việc cầu nguyện trong Đạo Chúa là để trở về với Đấng Cha nhân hậu, từ bi, nhẫn nại giàu lòng thương xót…( Ge 2, 13 ). Như vậy, việc cầu nguyện mục đích là để trở về với Đấng Cha và Đấng ấy lại chẳng ở đâu xa mỗi người: “Còn ngươi khi cầu nguyện, hãy vào phòng kín, đóng cửa lại rồi cầu nguyện Cha ngươi là Đấng ở trong chỗ ẩn mật và Cha ngươi là Đấng thấy trong chỗ ẩn mật sẽ báo đáp cho ngươi” ( Mt 6, 6 ).

Phòng kín là Bản Tâm mỗi người, còn đóng cửa lại tức thu thúc lục căn gồm  Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi, Thân và Ý. Theo Duy Thức thì Ý thuộc Thức thứ sáu, chủ về phân biệt.Thức này được ví như loài khỉ,vượn, ngựa hoang (Tâm Viên Ý Mã) luôn chao động, chuyền níu không giây phút nào ngừng. Kinh Mân Côi truyền thống với cấu trúc đặc biệt của nó chia ra 03 Mùa: Vui -Thương – Mừng. Mỗi Mùa có 05 Thứ – Mỗi Thứ có 10 Hạt là 10 Kinh Kính Mừng. Chính cái việc chia ra các Mùa,Thứ và Hạt như thế cốt ý  để  cho ta dừng sự chia lòng chia trí ( Tâm Phân Biệt ) ấy lại.

Mặt khác, và đây là điều rất quan hệ có liên quan đến việc Kinh Mân Côi bị phê phán là cứ lặp đi lặp lại Kinh Kính Mừng. Thật ra việc lặp lại ấy có mục đích  để giúp ta nhớ ( Huân Tập ) hai Thánh Danh Giê Su và Maria vào trong tâm khảm mình. Nhất thiết cần phân biệt sự khác nhau giữa Tụng và Niệm. Tụng có nghĩa chỉ đọc ngoài môi miệng, còn Niệm  tức  ghi nhớ ở trong Tâm cũng  là sự tỉnh thức. Nếu chỉ Tụng ( Đọc ) thôi thì không thể ghi nhớ được hai Thánh Danh Giê Su và Maria vào trong Tâm mình. Đang khi đó chính cái việc ghi nhớ ( Tỉnh Thức ) ấy mới đem lại  cho ta  Sự Sống Bất Diệt !

Ghi nhớ hai Thánh Danh Giê Su và Maria vào trong tâm khảm là điều hết sức quan hệ  nhất là trong giờ lâm chung, hấp hối:“Vậy,hãy tỉnh thức,vì các ngươi không biết Chúa các ngươi đến nhằm ngày, giờ nào ? Nhưng hãy biết điều này:Nếu chủ nhà đã hay canh nào kẻ trộm đến thì tỉnh thức không để nó khoét ngạch nhà mình. Vậy các ngươi hãy sẵn sàng vì Con Người đến trong giờ các ngươi không ngờ” ( Mt 24, 42 -44 ).

Trong ý nghĩa sâu xa của việc tỉnh thức, không phải đợi đến…Ngày Tận Thế hay lúc lâm chung mới …tỉnh mà cần thực hiện trong mọi giây phút cuộc đời. Trong lúc bình thời đã không tỉnh thì trong giờ phút nguy tử  làm sao mà Tỉnh được đây ? Tuy nhiên để có thể tỉnh thức trong mọi thời khắc như thế là điều rất khó, nếu không muốn nói là bất khả đối với những ai còn sống giữa cuộc đời bộn bề, trái ngang này. Dẫu vậy, cái điều…bất khả ấy lại có thể được nếu có lòng cậy trông nơi Đức Mẹ và kiên trì  thực hành Kinh Mân Côi theo đúng chánh pháp.

Cần nhận thức Kinh Mân Côi là một thứ Tâm Pháp do Đức Mẹ truyền dạy có mục đích để cho ta thoát khổ. Lịch sử cho thấy, nhờ vào việc thực hành Kinh Mân Côi, Giáo Hội đã thoát khỏi biết bao cơn nguy nan, sóng gió chẳng hạn chiến thắng bè rối Albigence’ vào TK 13, chiến thắng quân Hồi Giáo Thổ Nhĩ Kỳ tại Vinh Lepante ngày 7/10/1571 v.v…

Những chiến thắng mang tính lịch sử, giờ đây phải chăng đã đi vào quên lãng khi mà  Giáo Hội không còn phải đối phó với những hoàn cảnh nguy nan ấy nữa ? Thế nhưng, sự thật thì GHCG đang ở trong một tình thế nguy cấp chưa từng có khi mà Chúa Giê Su đã lên tiếng báo động về việc mất  đức tin trong thời cuối cùng này “ Dẫu vậy, khi Con Người đến, há sẽ tìm được đức tin trên đất này chăng ?” ( Lc 18, 8 ).

Đức tin  nếu  không còn thì đời sống đạo đức chỉ còn là hình thức trống rỗng không có nền tảng và như thế làm sao có thể đưa đến việc giải thoát  khổ đau cho con người ? Đang khi đó, có nhận thức được khổ mới mong thoát khổ và việc nhận thức ấy trước hết cần tìm ra nguồn gốc  xuất sinh của nó. Cái gốc của mọi khổ nạn chính là  tư tưởng. Xin đưa ra hai ví dụ cụ thể cho thấy nguồn gốc của mọi khổ nạn  đều ở nơi  tư tưởng. Có người đến nhà bắt và nói sẽ đem đi giết, người ấy sợ hãi, vô cùng lo lắng nhưng không biết làm cách nào chống cự. Còn có người cũng  đến bắt nhưng không để lộ ý định giết mà ân cần nói mời đi dự tiệc. Người ấy vô tình không biết nên vui vẻ thay quần áo đẹp  để đi. Trong cả hai trường hợp, một người thì sợ hãi, vô cùng lo lắng còn một người thì tâm trạng vui tươi, hớn hở. Thế nhưng, kết cuộc của hai người ấy như nhau, đều bị giết !!!

Lấy hai ví dụ này, để cho thấy cần thực hành Kinh Mân Côi như một thứ Tâm Pháp, có nghĩa phải xuất phát từ ở nơi Tâm thì mới có thể giải thoát khổ được. Nói Kinh Mân Côi  như một thứ Tâm Pháp là có cơ sở, bởi nên nhớ trước khi  cộng đoàn Lần Chuỗi, các ông bà quản giáo trước đây  bao giờ cũng  xướng lên câu công thức: “Phép Lần Hạt Ngắm Tắt năm sự Vui…” Phép tức là phương pháp và một khi đã nhận ra việc thực hành Kinh Mân Côi  là một phương pháp thì điều cần thiết cho mỗi người là phải…tạo lấy phương pháp ấy cho mình.

Việc “Tạo Pháp” ví như bác thợ mộc có tay nghề vững chắc, dù trong hoàn cảnh nào, cháy nhà, chạy loạn, có đi đến đâu cũng  chẳng  sợ đói, thất nghiệp. Với bác thợ mộc đã vậy, còn với các đấng các bậc như hồng y, giám mục, linh mục khi về hưu cũng vậy. Khi ấy, các vị đó không còn bận bịu công việc mục vụ, nhiều khi yếu, mệt cũng chẳng muốn đọc sách vở gì nữa  mà  nếu không có“ Phép Tu Lần Hạt Mân Côi” thì có phải là…thiệt thòi lắm hay sao ? Đang khi đó việc Lần Chuỗi Mân Côi lại là phương thế cứu rỗi linh hồn bảo đảm nhất. Thánh Alfonse de Liugori ( 1696 – 1787 ) Đấng Sáng Lập DCCT khi ấy đã quá già, không nhớ mình đã Lần Chuỗi hay chưa, vì thế mới hỏi thầy dòng săn sóc mình để cho biết mình đã Lần Chuỗi chưa và thầy nói tin rằng Ngài đã đọc nhưng vị thánh ấy hỏi lại: Thầy có chắc thật không ? Thầy không biết rằng Ơn Cứu Rỗi cho tôi tùy thuộc vào việc sùng tín này sao ? ( Kinh Mân Côi Online – 25/9/2019 ).

Thánh Alfongse nói Ơn Cứu Rỗi tùy thuộc vào việc thực  hành Phép Lần Hạt Mân Côi. Thế nhưng để có thể đi vào con đường thực hành thì không thể không biết đến trọng tâm của “Phép” ấy chính là để lắng nghe Lời Chúa. Người đời lầm lạc vì không phân biệt được những tiếng nói của tư tưởng mình, chúng hoặc là khổ, vui hoặc thiện, ác…Bởi không phân biệt được như thế nên cứ nghe theo những tiếng của thế gian để rồi chịu khổ mà không biết.

Lời nói là…tướng của một tư tưởng bởi vì bất cứ lời nói nào  cũng xuất phát từ nơi nghĩ tưởng. Có tư tưởng  nào sẽ có lời nói đó, tư tưởng ác sẽ nói lời ác, tư tưởng thiện, lành sẽ nói lời thiện lành…Nghe một lời nói ác, dối trá sẽ tạo cảm giác bất an  khổ đau, trái lại nghe một lời nói thiện lành sẽ tạo được cảm giác an vui, tin tưởng. Lời Chúa cũng là một thứ tư tưởng nhưng đây là tư tưởng cực sáng cực lành, đưa đến sự giải thoát cho con người:“ Vì Lời Chúa là lời hằng sống, linh động, sắc hơn mọi gươm hai lưỡi, đâm thấu đến nỗi chia hồn linh, khớp tủy. Biện biệt tư tưởng và ý định của lòng người” ( Dt 4, 12 ).

Ví Lời Chúa như gươm hai lưỡi tức có ý nói về cuộc chiến tâm linh của người Công Giáo và cuộc chiến ấy đã được tiên báo từ thuở đời đời diễn ra giữa Người Nữ Maria và Rắn Sa Tan: “Đức Chúa Giehova phán với con rắn: Ta sẽ làm cho mày cùng Người Nữ, dòng dõi mày cùng dòng dõi Người Nữ nghịch thù nhau. Người sẽ giày đạp đầu mày, còn mày thì sẽ rình cắn gót chân Người” ( St 3, 15 ).

Dòng dõi Người Nữ ám chỉ những ai có lòng tôn sùng Đức Nữ Đồng Trinh Maria, qua việc thực hành Phép Lần Hạt Mân Côi. Nên hiểu mỗi thời công phu như thế là một cuộc chiến mà Đức Maria chính là thủ lãnh đối đầu với “ Sa Tan, con rắn xưa  là kẻ lừa dối khắp cả và thiên hạ”( Kh 12, 8 ). Sự lừa dối của quỷ Sa Tan khiến người Tu cứ chia lòng chia trí bất hồi kỳ trận, nhà Thiền gọi sự chia trí ấy là Vọng Tưởng.

Người tu ( Hành Giả ) không sợ vọng tưởng, chỉ sợ biết chậm “ Bất úy tham, sân khởi, duy khủng tự giác trì” Đối với những người kiên trì thực hành Kinh Mân Côi cũng vậy, không sao tránh khỏi chia lòng chia trí, hiểu như là cám dỗ của quỷ Sa Tan. Nhưng vấn đề không phải là chia trí nhưng là có buông theo sự cám dỗ ấy không mà thôi ? Không theo cám dỗ, cứ kiên trì…lắng nghe Lời Chúa chứa đựng trong từng lời kinh, lâu ngày chầy tháng tất sẽ có được năng lực quán sát cần thiết và  chỉ khi nào có được lực  ấy thì  việc  tu tập mới  bảo đảm đi đến thành công !

Quán sát ở đây có nghĩa là nhận biết sự sinh khởi của chính tư tưởng mình. Có quán sát sự sinh khởi ấy thì mới có thể kiểm soát được nó. Đối với những người không tu tập theo chánh pháp thì không sao tránh khỏi bị các tư tưởng sai khiến bất kể chúng là thiện hay ác. Hành động chỉ theo thói quen hoặc ý riêng bất cập của mình, bất chấp mọi hậu quả. Lòng tham khởi lên  lại không nhận biết, để rồi chiều theo sự sai khiến của nó, đưa đến hành vi trộm cắp, cướp giật, thế là bị bắt, vào tù, lãnh án ! Chẳng phải chính cái tư tưởng tham lam không được nhận biết và dứt trừ ấy đã làm khổ người đó hay  sao ?

Chính vì năng lực quán sát cần thiết cho đời sống tâm linh  như thế nên Đức Mẹ mới hết lòng khuyên nhủ con cái kiên trì, nỗ lực thực hành Kinh Mân Côi, hầu giải thoát khỏi khổ đau. Giải thoát hay trói buộc đều do ở nơi Tâm, có những trường hợp thân thể bị, giam cầm, đánh đập, chửi rủa, làm nhục nhưng tâm trí lại thấy…vui, chẳng hạn các Tông Đồ thời sơ khai Giáo Hội: “ Họ cho gọi các tông đồ lại, đánh đòn và cấm các ông không được rao giảng Danh Giê Su rồi thả các ông ra. Các tông đồ ra khỏi Công Hội, lòng hân hoan, vui mừng bởi được coi là xứng đáng chịu khổ nhục về Đức Giê Su Ki Tô” ( Cv 5, 40 -41 ).

Qua thái độ của các Tông Đồ vừa nêu, rõ ràng cho thấy con người ta có thể Đau nhưng không Khổ. Đau thuộc về thể xác, còn Khổ thuộc về tinh thần tức lãnh vực tư tưởng. Nói rõ ràng hơn con người bị khổ là vì đã chấp chứa những tư tưởng nhơ nhiễm ở nơi mình. Chính những tư tưởng nhơ nhiễm, tham lam, sân hận, si mê đã làm khổ mình chứ chẳng có thế lực bên ngoài nào gây ra cả.

Nhận định như vậy để cho thấy muốn  thoát khỏi khổ đau thì không còn có cách nào khác là phải dứt trừ được những tư tưởng nhơ nhiễm từ lâu đã chất chứa ở nơi mình. Tuy nhiên việc dứt trừ ấy thật khó biết bao, con người luôn bị các đợt nhơ nhiễm tưởng làm khổ. Thức Tâm hay phiêu lưu trôi dạt như con thuyền không bến, dù trong lòng vẫn ước mơ có một…bến đậu:

“ Bến mơ dù thiết tha

Thuyền ơi, đừng chờ mong

Ánh trăng mờ chiếu

Một con thuyền trong đêm thâu

Trên sông bao la

Thuyền mơ bến nơi đâu ?

Bài hát“ Con Thuyền Không Bến” của Đặng Thế Phong, một nhạc sĩ tài hoa, chết trẻ khi vừa mới 24 tuổi vì bệnh lao đã phản ảnh sự u uất của con người về  nỗi bơ vơ, không tìm được…lối về. Đang khi đó  Lối Về ấy con người chỉ có thể tìm được khi biết quay về với bản Tâm mình mà thôi !

Để có thể tìm về với Bản Tâm thì nhất định cần có phương pháp và phương pháp ấy được gọi là TU. Có nhiều pháp môn tu tập khác nhau nhưng bảo đảm và dễ dàng nhất trong Đạo Chúa là Phép Lần Hạt Mân Côi. Thế nhưng thực tế như đã biết Kinh Mân Côi trong thời Tục Hóa này thật đáng tiếc, đã không còn được ái mộ nữa !!!

Có thể nói tôn giáo dù là Phật Giáo hay Công Giáo cũng đều là những con đường thực hiện tâm linh có mục đích để…lo cho cái chết của con người. Chết không phải là hết nhưng nếu chết không phải là…hết thì rồi con người ta sẽ đi đâu ? Về đâu ?

Có câu hỏi cần đặt ra. Vì lý do gì mà Kinh Mân Côi trong thời đại hôm nay đã không  được ái mộ, thực hành ? Theo tôi, đó là vì người ta không  biết lo lắng cho phần rỗi linh hồn mình ! Không lo lắng cho phần linh hồn, điều ấy  có nghĩa  chẳng cần biết…chết rồi đi đâu về đâu nữa ? Một khi không cần biết  chết rồi mình đi đâu, về đâu thì lẽ đương nhiên người ta sẽ sống buông thả theo đam mê, dục vọng và không có điểm dừng !!!

Mặc dù không…lo đến cái chết nhưng không ai không phải đối diện với giờ phút lâm chung dù người đó ở trong bất cứ đấng bậc nào, giáo sĩ hay giáo dân, quyền cao chức trọng hay bần hàn, vô danh tiểu tốt ! Chính trong những giờ phút cuối cùng của đời người đó mới thấy được giá trị vô cùng lớn lao của Kinh Mân Côi ! Tại sao ? Bởi vì Kinh Nguyện này đặt trọng tâm ở lời  Cầu Thay Nguyện Giúp của Đức Maria: “Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con khi nay và trong giờ lâm tử. Amen”.

Đức Mẹ chẳng những….cầu thay mà còn ban nhiều lời hứa cho những ai siêng năng thực hành và một trong những lời hứa quan trọng ấy là: “ Những ai trung thành Lần Chuỗi Mân Côi, khi sống và nhất là trong giờ chết sẽ được ánh sáng Chúa soi dẫn với đầy dẫy ơn huệ của Ngài. Và khi lâm tử, họ sẽ được tham dự vào những công nghiệp của các thánh trên Thiên Đàng” ( Mười lăm lời hứa của Đức Mẹ cho thánh Đa Minh ).

Lo cho cái chết của chính mình, không những đó không phải là…nhát sợ, nhưng là sự sáng suốt của bậc hiền nhân, bởi  nếu không có mối lo ấy thì sẽ không thể tránh được những nỗi buồn phiền bủa vây trong cuộc sống. Thiền sư Tông Bổn có lời nhắc nhở “ Nhân vô viễn lự, tắc hữu cận ưu ).

Lo cho cái chết của chính mình là điều sáng suốt, nên làm. Tuy vậy, với người Công Giáo, nếu có lòng tôn sùng Đức Mẹ và siêng năng Lần Chuỗi Mân Côi thì chẳng còn lo lắng gì nữa. Vả lại, còn có Chúa Giê Su, Đấng Cứu Độ Trần Gian, Ngài có một lời hứa quan trọng khác cho chị Consolata Betrone, một nữ tu Dòng Capucin:“ Hỡi con, chỉ những kẻ nào muốn sa xuống Hỏa Ngục mới mất linh hồn mà thôi. Vì lẽ mặc dù không ai cướp được một linh hồn khỏi tay Cha nhưng chính linh hồn có  tự do lại có thể chạy trốn, phản bội, từ chối Cha và phó mình cho ma quỷ ! Vậy chớ gì thay vì  làm cực lòng Cha  vì thiếu tin cậy, chúng con biết nghĩ đến Thiên Đàng, Cha đã hứa ban. Cha đã tạo dựng nên chúng con là để dành cho Thiên Đàng chứ không phải cho Hỏa Ngục đâu để chúng con được hưởng Tình Yêu muôn thuở chứ không phải để thuộc về ma quỷ đâu ! Phải, chỉ kẻ muốn xuống Hỏa Ngục mới xuống đó được mà thôi ! Mối lo sợ mất linh hồn của chúng con là vớ vẩn. Cha đã chẳng đổ hết máu mình ra để cứu chúng con sao ?” ( Con Đường Nhỏ Của Tình Yêu ).

Những lời của Chúa trên đây đem lại an ủi biết bao ! Tuy nhiên lại khiến chúng ta không khỏi suy nghĩ. Nếu chỉ những ai…muốn xuống Hỏa Ngục mới phải sa vào chốn khốn nạn đời đời ấy, thì một cách khác cũng  có thể nói, chỉ những ai…muốn lên Thiên Đàng thì mới được vào chôn phúc lạc đời đời ấy thôi !.Tất cả chỉ do…lòng ước muốn, thế nhưng sự thật thì người ta có muốn được về Thiên Đàng để sống đời đời bên Chúa, bên Đức Mẹ và chư thần thánh hay không ? Nếu thực sự muốn thì sao không siêng năng Lần Chuỗi Mân Côi như Đức Mẹ đã truyền dạy ? Với Kinh Mân Côi huyền diệu, thánh Bonaventura, tiến sĩ Hội Thánh đã nói một lời đáng cho ta phải suy gẫm: “ Nếu ta chào Mẹ bằng Kinh Kính Mừng thì Mẹ Maria chào lại ta bằng vô vàn ơn phúc.”.

 

 Phùng  Văn  Hóa 

Chia sẻ Bài này:

Related posts