Lời Chúa (Mt 13,1-23) & Suy Niệm CN15TN Năm A

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu (Mt 13,1-23): Ngày ấy, Chúa Giêsu ra khỏi nhà và đi đến ngồi ở ven bờ biển. Dân chúng tụ tập quanh Người đông đảo đến nỗi Người phải xuống thuyền mà ngồi, còn tất cả dân chúng thì đứng trên bờ. Và Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều. Người nói: “Này đây, có người gieo giống đi gieo lúa. Trong khi gieo, có hạt rơi xuống vệ đường, chim trời bay đến ăn mất. Có hạt rơi xuống trên đá sỏi, chỗ có ít đất, nó liền mọc lên, vì không có nhiều đất. Khi mặt trời mọc lên, bị nắng gắt, và vì không đâm rễ sâu, nên liền khô héo. Có hạt rơi vào bụi gai, gai mọc um tùm, nên nó chết nghẹt. Có hạt rơi xuống đất tốt và sinh hoa kết quả, có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi. Ai có tai thì hãy nghe”. [Các môn đệ đến gần thưa Người rằng: “Tại sao Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ?” Người đáp lại: “Về phần các con, đã cho biết những mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không cho biết. Vì ai đã có, thì ban thêm cho họ được dư dật; còn kẻ không có, thì cái họ có cũng bị lấy đi. Bởi thế, Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ: vì họ nhìn mà không thấy, lắng tai mà không nghe và không hiểu chi hết. Thế mới ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói về họ rằng: “Các ngươi lắng tai nghe mà chẳng hiểu, trố mắt nhìn mà chẳng thấy gì. Vì lòng dân này đã ra chai đá, họ đã bịt tai nhắm mắt lại, kẻo mắt thấy được, tai nghe được, và lòng chúng hiểu được mà hối cải, và Ta lại chữa chúng cho lành”. Phần các con, phúc cho mắt các con vì được thấy; và phúc cho tai các con vì được nghe. Quả thật, Thầy bảo các con: Nhiều vị tiên tri và nhiều đấng công chính đã ao ước trông thấy điều các con thấy, mà không được thấy; mong ước nghe điều các con nghe, mà không được nghe. “Vậy, các con hãy nghe dụ ngôn về người gieo giống: Kẻ nào nghe lời giảng về Nước Trời mà không hiểu, thì quỷ dữ đến cướp lấy điều đã gieo trong lòng nó: đó là kẻ thuộc hạng gieo dọc đường. Hạt rơi trên đá sỏi là kẻ khi nghe lời giảng, thì tức khắc vui lòng chấp nhận, nhưng không đâm rễ sâu trong lòng nó, đó là kẻ nông nổi nhất thời, nên khi cuộc bách hại, gian nan xảy đến vì lời Chúa, thì lập tức nó vấp ngã. Hạt rơi vào bụi gai, là kẻ nghe lời giảng, nhưng lòng lo lắng việc đời, ham mê của cải, khiến lời giảng bị chết nghẹt mà không sinh hoa kết quả được. Hạt gieo trên đất tốt, là kẻ nghe lời giảng mà hiểu được, nên sinh hoa kết quả đến nỗi có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi. Ðó là Lời Chúa

-Suy Niệm Lời Chúa. Trên bìa cuốn Tự điển Bách khoa Larousse nổi tiếng, người ta đọc thấy phương châm này: Gieo khắp bốn phương trời. Phương châm này giúp chúng ta liên hệ đến dụ ngôn người gieo giống trong Tin Mừng Matthêu: “Trong khi người ấy gieo, thì có những hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất. Có những hạt rơi trên nơi sỏi đá, chỗ đất không có nhiều; nó mọc ngay, vì đất không sâu; nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. Có những hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt. Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nên sinh hoa kết quả: hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục.”

– Thực tế cho thấy rằng một nông dân “thực thụ” không bao giờ gieo giống kiểu ấy, vì thật lãng phí, phung phí nhiều. Nhưng chính cách gieo hạt ấy lại làm nổi bật chủ ý của Chúa Giêsu: Lời Chúa (là hạt giống) được gieo vãi một cách hết sức hào phóng và phung phí vào trong thế giới và cõi lòng con người. Lời Chúa có sứ mạng đặc biệt làm trổ sinh hoa trái ở nơi mà Lời Chúa được gieo vào. Và một khi xuất phát từ miệng Thiên Chúa, Lời sẽ không trở về với Thiên Chúa nếu chưa đạt kết quả, chưa thực hiện ý muốn của Thiên Chúa, chưa chu toàn sứ mạng được giao phó, như bài đọc 1 tiên báo của ngôn sứ.

– Những nơi hạt giống Lời Chúa được gieo xuống là vệ đường, đá, gai, đất tốt, ám chỉ những kẻ nghe Lời Chúa. Một vài người chối bỏ lời ấy thẳng thừng. Số khác thì nhận lấy và sau đó thì chối bỏ.  Còn số khác nữa thì nhận lãnh, tích chứa và đem ra thực hành. Vì thế, ta có thể suy ba bước để đáp trả lời Chúa là: đón nhận, tích chứa và thực hành lời ấy.

+/ Chúng ta hãy xem kỹ từng bước một.

-Bước thứ nhất là nghe Lời Chúa.  Chúng ta có thể gọi đây là bước của trí não.  Bước này bao hàm việc chăm chú lắng nghe đọc và giải thích Kinh Thánh.

-Bước thứ hai là trân trọng tích giữ Lời Chúa.  Bước này có thể được gọi là bước của trái tim, bao hàm việc ghi sâu vào lòng lời ta vừa nghe, và suy nghĩ xem có cách nào áp dụng lời ấy vào cuộc sống và làm sao để lời ấy biến cuộc sống của chúng ta nên tốt đẹp hơn. Bước thứ hai này không nhất thiết xẩy ra tại giáo đường. Nó có thể khởi sự tại giáo đường nhưng thường kéo dài suốt tuần lễ sau đó khi chúng ta suy nghĩ về Lời Chúa đã được nghe hôm Chúa nhật.

-Bước thứ ba là đem Lời Chúa ra thực hành.  Nếu chúng ta gọi bước thứ nhất là bước của “trí não,” bước thứ hai là bước của “trái tim,” thì chúng ta có thể gọi bước thứ ba là bước của “linh hồn.”  Bước này bao hàm việc tác động lên những gì trí óc chúng ta lãnh nhận và con tim chúng ta tích chứa gìn giữ.

– Như thế, liên quan đến việc nghe Lời Chúa: bước “trí não” (lãnh nhận), bước “trái tim” (tích chứa gìn giữ) và bước “linh hồn” (đem ra thực hành). Khi dùng Dụ ngôn Người Gieo Giống này, Ðức Giêsu dạy ta phải biết mở lòng đón nhận sứ điệp Chúa gởi tới với tinh thần tự do và có trách nhiệm.

+/ Ðức Giêsu cũng ám chỉ bốn loại người tiêu biểu sau đây:

-Loại người thứ nhất: Nghe Lời Chúa nhưng không hiểu, và quỉ dữ đến tước đoạt mất tất cả. Người ta không hiểu vì chỉ nghe bằng đôi tai, bằng đầu óc, chứ không bằng con tim. Ðây là loại người không dám chấp nhận sứ điệp của Thiên Chúa và sợ không dám hoán cải. Vì lẽ thường, con người chỉ ưng nghe những gì họ muốn nghe và sẽ quên đi tất cả những gì họ muốn quên. Như thế, Lời Chúa không có tác động gì đến cuộc đời họ. Lời không ở trong tim họ.

-Loại người thứ hai là loại người nghe và tức khắc vui lòng chấp nhận, nhưng không đâm rễ sâu, khi bách hại xảy đến là mất tất cả. Ðây là loại người hời hợt, tuy họ có thành tâm thiện chí, nhưng như “lửa rơm” sẽ tắt ngúm khi thời thế đổi thay, Lời được nghe tai này, lọt qua tai khác và mất đi.

-Loại người thứ ba là loại người nghe Lời, nhưng những lo lắng việc đời làm chết ngạt Lời. Họ bận bịu quá, lo toan quá. Mọi việc thờ phượng Thiên Chúa chỉ là bổn phận theo luật. Ví dụ, đi lễ thì đứng ngoài nhà thờ, mong cho chóng xong để…Họ là loại người mà Thiên Chúa không có vị trí trung tâm trong gia đình và đời sống nghề nghiệp của họ. Lời không giúp gì cho đời sống của họ.

– Loại người thứ tư là loại người sẵn sàng nghe và đón nhận Lời Chúa. Lời đến với họ và thấm sâu vào lòng. Lời nảy sinh hoa trái bằng một đời sống tin yêu, tự do, có trách nhiệm. Với loại người này, Lời là nguồn sức sống và mang lại hạnh phúc, vì Thiên Chúa là Ðấng Cứu độ họ.

+/ Để trở nên mảnh đất tốt cho Lời Chúa đơm bông kết trái, Giáo Hội hướng dẫn gì ta phải vâng lời, khuyên nhủ điều gì chúng ta hãy sống, hãy thực hành. Như việc tuân giữ: Mười điều răn của Chúa, các điều răn của Hội Thánh.

– Sống với Thiên Chúa như con cái sống với cha mẹ, như kẻ thụ ơn đối với Đấng ban ơn, như môn đệ sống với Thầy. Sống bằng cả một tấm lòng yêu thương, tôn kính và tuân phục.

– Phải quan tâm và dành thời gian cho việc đọc, nghe, suy niệm, Lời Chúa và trau dồi đời sống tâm linh.

– Phải dành tài năng, tiền của và thời gian cho việc làm chứng và loan báo Tin Mừng Cứu Độ cho những người xung quanh. Tôi hãy tự hỏi: Ta phải tự hỏi mình có gieo vãi Lời Chúa ra bốn phương tám hướng tức cho hết mọi người, để Lời Chúa được đón nhận và sinh nhiều hoa trái không?

– Phải quảng đại gieo Lời Chúa ra khắp mọi nơi, mọi cơ hội như Chúa đã gieo 21 thế kỷ qua. Các thánh, các thừa sai trong lịch sử Giáo Hội đã làm điều này rất tốt rất tuyệt vời. Giờ đến thế hệ chúng ta.

– Thực hành Giáo Hội Hiệp Hành là Đối Thoại Trong Thánh Thần trong việc chia sẻ suy niệm Lời Chúa trong mọi sinh hoạt hằng ngày của đời sống cộng đoàn…Amen

Linh mục Gb. Nguyễn Ngọc Nga

Chia sẻ Bài này:

Related posts