NGÔI NHÀ CỦA CHA

“Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở”.

Tháng 4/1667, John Milton đã ký một thoả thuận với Samuel Simmons, một nhà xuất bản London, theo đó nhà thơ đã bán bản quyền “Thiên Đàng Đã Mất”, sử thi vĩ đại nhất của nước Anh, với giá 5 bảng Anh, cộng với 5 bảng cho việc bán mỗi trong ba ấn bản tiếp theo. Tháng 4/1669, Milton nhận thêm 5 bảng, tổng cộng là 10 bảng. Sau khi ông qua đời, Elizabeth, goá phụ Milton đã bán tất cả tác quyền còn lại với giá 8 bảng cho Simmons, người chủ sở hữu bản quyền vĩnh viễn. Thật khó để tưởng tượng một người nào đó lại bán một cái gì đó có giá trị lớn đến như thế với giá rẻ mạt!

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay không nói đến một “Thiên Đàng Đã Mất” của sách Sáng Thế hay bộ sử thi vĩ đại của John Milton, nhưng Tin Mừng nói đến một “Thiên Đàng Chờ Đợi”, một “Thiên Đàng Vĩnh Cửu”  mà không ít người sẽ nghĩ, đây là giáo lý dành cho trẻ em. Thế mà không phải vậy, nó còn là giáo lý cho cả người lớn. Thật bất ngờ! Chúa Giêsu mời gọi chúng ta nhìn vào thực tế vinh quang của thiên đàng, đó là ‘Ngôi Nhà của Cha’ chúng ta; một ngôi nhà có nhiều chỗ, rất đáng ước mong.

Thiên đàng là có thật. Và theo ý muốn của Thiên Chúa, một ngày kia, ở đó, tất cả chúng ta sẽ được hợp nhất với Ba Ngôi Thiên Chúa của mình. Nếu hiểu đúng về thiên đàng, chúng ta sẽ khát khao nó với một tình yêu sâu sắc và cháy bỏng; sẽ mong chờ nó với một ước vọng mạnh mẽ và day dứt; cũng như mỗi khi nghĩ về nó, bình an và niềm vui sẽ ngập tràn trong lòng. Tuy nhiên, thật không may, với một số người, ý nghĩ rời khỏi trái đất để gặp Đấng tạo thành mình là một suy nghĩ không mấy vui, nếu không nói là sợ hãi. Có lẽ đó là một nỗi sợ về những điều chưa biết; họ nghĩ, họ sẽ bỏ lại những người thân yêu, hoặc ngay cả sợ rằng, thiên đàng không phải là nơi an nghỉ cuối cùng.

Là Kitô hữu, con cái Chúa, điều cần thiết là chúng ta phải nuôi dưỡng một tình yêu lớn lao đối với thiên đàng, bằng cách hiểu đúng không chỉ về chính thiên đàng mà còn về mục đích của cuộc sống hôm nay đang khi hướng về thiên đàng. Thiên đàng định hướng và sắp xếp cuộc sống của chúng ta, đồng thời, giúp chúng ta đi đúng trên con đường dẫn đến chốn hạnh phúc vĩnh cửu đáng mong ước ấy. Chúa Giêsu đã nói đến chốn này bằng cách đưa ra một hình ảnh rất an ủi về thiên đàng. Đó là hình ảnh ‘Ngôi Nhà của Cha’, hình ảnh này thật thân thiết, gần gũi để gẫm suy; vì lẽ, nó tiết lộ rằng, thiên đàng là nhà của chúng ta. “Nhà” là nơi an toàn, nơi mà chúng ta có thể là chính mình; thư thái, ở bên những người thân yêu và cảm thấy đó là nơi chúng ta thuộc về. Chúng ta là những con trai, con gái của Thiên Chúa và Ngài đã quyết định rằng, chúng ta thuộc về nơi đó với Ngài.

Việc suy gẫm về thiên đàng cùng lúc rất đỗi ủi an đối với chúng ta, vốn là những kẻ ít nhiều đã mất đi những người thân yêu. Kinh nghiệm nói lời chia tay là rất khó; và nó thật khó. Khó khăn của việc mất đi một người thân yêu cho thấy rằng, có tình yêu đích thực trong các mối tương quan, và điều đó là tốt. Thế nhưng, Thiên Chúa rất muốn cảm giác mất mát của chúng ta được hoà chan với niềm vui khi chúng ta suy gẫm về thực tế những người thân yêu đang ở với Chúa vĩnh viễn trên thiên đàng. Ở đó, họ hạnh phúc hơn chúng ta tưởng; và một ngày kia, chúng ta cũng được mời gọi để chia sẻ niềm vui ấy khi gặp lại những người thân yêu của mình trong ‘Ngôi Nhà của Cha’.

Đức Thánh Cha Phanxicô nói, “Đây là những gì Chúa Giêsu đã làm cho chúng ta, Ngài dành một chỗ trên thiên đàng cho mỗi người. Đừng quên điều này, ‘nơi ở’ đang chờ đợi chúng ta là thiên đàng. Chúng ta đang quá cảnh ở trần gian, chỉ quá cảnh thôi! Chúng ta được tạo dựng cho thiên đàng, cho cuộc sống vĩnh cửu, để sống mãi mãi. ‘Mãi mãi’, đó là điều mà bây giờ chúng ta không thể tưởng tượng được. Nhưng sẽ đẹp hơn nữa, khi nghĩ rằng, chúng ta mãi mãi ở trong niềm vui hoàn toàn, trong sự hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa và với tha nhân; không còn nước mắt, không còn oán hận, chia rẽ hay hỗn loạn trong ‘Ngôi Nhà của Cha’”.

Anh Chị em,

Chúng ta có nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một chốn để về; đó là nhà Cha, nơi tất cả mọi người hội tụ. ‘Ngôi Nhà của Cha’ không ở đâu xa, thiên đàng không chỉ ở đời sau; ở đâu có Chúa, ở đó là thiên đàng; Giêsu là thiên đàng. Vì thế, ở đâu có Bí tích Thánh Thể, ở đó là một góc trời của thiên đàng. Mỗi ngày, với lòng sạch tội, rước Chúa Giêsu, chúng ta ‘ẵm lấy’ thiên đàng. Tác giả “Giêsu Khoan Nhân”, một thánh ca xưa, viết, “Chúa đến thăm con, thăm con mỗi sáng ngày, linh hồn thấy lại tuổi thơ ngây; thiên đàng chớm nở, chớm nở ngay dưới thế, tháng năm hoan lạc trôi từ đây”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, trên đường về ‘Ngôi Nhà của Cha’, xin nhắc con, trần gian chỉ là nơi tạm bợ; để con đừng quá quyến luyến thế sự mà quên mất Giêsu, “Là đường, là sự thật và là sự sống” và cũng là thiên đàng”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

Chia sẻ Bài này:

Related posts