HÃY VUI MỪNG!

“Anh em hãy vui mừng luôn mãi!”.

“Cuộc sống được sống trong Chúa Kitô không thể nào khác hơn là sống trong niềm vui!” – William Barclay.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa Chúa Nhật Hồng một lần nữa khẳng định ý tưởng “sống trong niềm vui” của W. Barclay. Từ bài đọc hai, lời của thánh Phaolô vang vọng, “Anh em hãy vui mừng luôn mãi!”. Tuy nhiên, sẽ có một số người trong chúng ta dường như muốn hét lên, “Có gì mà vui?”; “Giáo Hội quá mụ mị khi bảo chúng ta ‘hãy vui mừng’ ít nữa vào thời điểm này!”.

Vậy mà, phụng vụ hôm nay vẫn đòi hỏi bạn và tôi ‘hãy vui mừng!’. Có niềm vui nào giữa lúc khó khăn, u ám và bóng tối? Có niềm vui nào khi thế giới đang ngật ngưỡng vì chiến tranh, thất nghiệp và nghèo đói? “Có!”. Nhưng dĩ nhiên, đó không phải là niềm vui phát xuất từ một lạc quan sai lầm khi mọi thứ sẽ ‘trở nên tốt hơn’; vì thực tế, mọi thứ có thể tồi tệ hơn. Đó cũng không phải là một niềm vui ảo tưởng trong tâm trí! Vậy niềm vui ở đây là gì? Phaolô trả lời, vì “Đó là điều Thiên Chúa muốn!”. Và Giáo Hội thêm rằng, “Chúa đang ở gần!”. Chìa khoá của vấn đề nằm ở Chúa Kitô. Niềm vui đích thực chỉ được tìm thấy trong Chúa Kitô. Ngài đến để cứu độ, giải thoát và ban cho chúng ta sự sống mới!

Tin Mừng hôm nay mời chúng ta nhìn vào Gioan, một nhân vật khổ hạnh, ép xác, kêu gọi sám hối. Miêu tả Gioan theo cách này, chúng ta có xu hướng quên đi niềm vui gắn liền với toàn bộ cuộc đời và ơn gọi của Gioan. Gioan đã nhảy mừng trong dạ mẹ khi Mẹ Chúa viếng thăm. Tác giả Phúc Âm thứ tư nói về niềm vui của Gioan như niềm vui của phù rể vốn vô cùng hân hoan khi nghe giọng chàng rể. Sự khiêm nhường của Gioan đã mở ra trong Gioan ‘một không gian’ dành cho sự vui mừng đích thực. Như Gioan, chúng ta ‘hãy vui mừng’ vì sự hiện diện tràn đầy của Chúa. Cũng sẽ như thế đối với bạn và tôi!

Gioan chỉ ra con đường dẫn đến niềm vui lâu dài, con đường khiêm nhượng! Gioan biết mình không phải là ai, “Tôi không phải là Đấng Kitô”. Trung thực về bản thân là bước đầu để có thể vui mừng. Tập trung vào Chúa, bạn buộc phải loại bỏ mọi trùng lặp phù phiếm; từ đó, sống trong sự thật và tập trung vào sứ vụ. Bất chấp khó khăn, sự khắc nghiệt của cuộc sống, sự giam cầm và hành quyết của một bạo chúa, Gioan hiểu rằng, khi Gioan mờ đi và lụi tàn, một ánh sáng khác đang đến, ánh sáng đích thực soi sáng thế giới tăm tối và gạt bỏ bóng đêm tội lỗi.

Anh Chị em,

“Anh em hãy vui mừng luôn mãi!”. Chúa Nhật Vui Mừng trở thành một cơ hội để chúng ta mừng vui, một niềm vui lớn lao hơn niềm vui của Isaia – bài đọc một – hay của Gioan. Đó là niềm vui của Đức Mẹ, “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng, vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi!” – Thánh Vịnh đáp ca. Những gì Isaia và Gioan chỉ có thể hình dung trong thời tiên tri, nay chúng ta trải nghiệm trong thực tế của ân sủng. Chỉ còn vài ngày nữa là Lễ Giáng Sinh, không chỉ tưởng nhớ quá khứ, chúng ta hướng đến tương lai, sự xuất hiện của Đấng Cứu Thế, Đấng Giải Thoát, Đấng sẽ hoàn thành công việc tốt lành Ngài đã khởi sự nơi mỗi người. Vì lý do này, Mẹ Hội Thánh lệnh cho chúng ta “Hãy vui mừng!”. Hãy nhớ, đây là một mệnh lệnh, không phải một gợi ý!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đâu cần cười cả ngày con mới có niềm vui; cho con dám mỉm cười khi đang phải khóc, vì Chúa ở cùng con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

Chia sẻ Bài này:

Related posts