TRÔNG ĐỢI NGÀY HẠNH PHÚC ĐƯỢC CHÚA ĐÓN CHÚNG CON VỀ TRỜI

Nhân loại con người hầu hết đều nhận biết được Thiên Chúa là Đấng muôn đời trọn hảo và rất nhân lành thì không khỏi mừng vui vì biết rằng sau cuộc đời này không ai sẽ còn phải khổ đau nữa. Nhất là trong đạo Công Giáo luôn dạy chúng ta an ủi nhau, nhắc nhở nhau gắng sống sao để giữ được 2 Giới Răn vô cùng quan trọng là Kính Chúa và yêu người như yêu chính mình; để bảo đảm rằng trong ngày sau hết của riêng từng người chúng ta sẽ được Thiên Chúa dang rộng đôi tay mà chào đón chúng ta lên Nhà Cha ta ở trên Trời.
**
Còn nói về ngày Tận Thế (ngày Chúa Quang Lâm) của toàn thể nhân loại trên Trái Đất này ư? Thì không ai có thể đoán biết trước cho được. Nhưng có phải ai cũng hiểu rằng sự sống của từng người không ai có thể biết được ngày cuối của đời mình hay sẽ sống được bao lâu để mà chắt bóp, gom góp, tích lũy, đào hầm chôn giấu của cải hiếm quý mà chúng là cái cớ để chúng ta gieo họa hơn là gieo phúc.
–*–
Nhưng chúng ta con cái Chúa thì biết rằng sự tích lũy ấy nó dần sẽ trở thành vô nghĩa; cất giấu lâu sẽ cho teng sét, mối mọt gặm nhấm và rồi như câu “vật đổi sao dời” là hôm nay nó còn nằm trong tay của mình nhưng ngày mai nó thành của người khác rồi; quá khứ đã từng chứng minh khi con người bất thình lình ra đi thì ngay cả không kịp cho một lời trăn trối. Duy chỉ có tâm tình sống chân thật, trung tín vào Thiên Chúa và sống cho tha nhân mới thật sự là đáng quý, đáng trân trọng. Mới có thể giúp cho hết thảy con cái Người lên Trời cách nhẹ nhõm và nhanh chóng.
**
Ai trên đời cũng đã chứng kiến thấy có biết bao nhiêu người thân thương trong gia đình của chúng ta ra đi cách đột ngột mà không thể đem theo được gì ngoại trừ tội và phúc. Chỉ có người bên Lương họ mới tin rằng ở thế giới bên kia họ vẫn cần ăn uống, dựng vợ gả chồng và cách sống vẫn không khác với trần gian; đối với họ chỉ có khác là nơi chốn thôi. Họ tin rằng nơi họ sẽ đến đó là nơi để họ chờ đợi để được gọi đi đầu thai làm kiếp khác, trở lại trần gian để sống tiếp tục trong một hình thể và hình dạng khác (là người hay thú vật).
**
Nhưng đạo Công Giáo của chúng ta dạy nhất nhất phải cần tin vào Thiên Chúa, sống tốt lành ở đời này thì sẽ được Chúa thưởng ban cho Quê Trời Nơi mà mọi người có được sung sướng, hoan lạc và hạnh phúc muôn đời. Không còn sinh, bệnh, lão, tử. Nơi ấy sẽ không ai còn phải tất bật làm lụng vất vả; không buôn, không bán nhất là không còn phải chịu đau khổ để chờ chết nữa.
**
Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng thắc mắc là không biết Chúa sẽ chọn cho chúng ta đến ngày ấy, sẽ chết cách nào? Và hẳn ai trong chúng ta cũng khao khát được chết cách rất bình yên trong giấc ngủ say. Ra Đi sau khi đã được trăn trối cùng con cháu và chia gia tài cho chúng, nếu có. Rồi chắc hẳn nếu chúng ta biết trước ngày giờ Ra Đi ấy thì tin chắc rằng ai nấy cũng sẽ có sự chuẩn bị rất chu đáo, thưa có phải?. Để sẵn sàng có được đầy đủ hành trang, đến Nơi mà sẽ mang lại cho linh hồn chúng ta sống hạnh phúc muôn đời, thiên thu và vĩnh cửu trong Nhà Cha rất dấu yêu của chúng ta. Chúng ta có thể ví von giống như những ai đang chờ đợi để được đi qua Hoa Kỳ sống theo diện có người nhà bảo lãnh vậy.
–*–
Rồi có lúc nào mà chúng ta suy tư nghĩ ngợi xem ai sẽ ngóng chờ chúng ta trên Thiên Đàng ấy?. Là vợ/ chồng, con cháu; ông bà tổ tiên họ hàng nội ngoại hai bên, bạn bè thân thiết hay những đứa con chưa từng được chào đời. Thưa có ngạc nhiên lắm không khi chúng luôn cầu nguyện cho cha mẹ trần gian của chúng nhưng buồn thay cha mẹ của chúng vẫn xem chúng không hiện hữu!?.
**
Làm con người thì dù nhỏ hay lớn ai cũng có những giấc mơ trong đời và muốn biến hết thảy những ước mơ ấy thành sự thật. Nhưng để ước mơ được thành đạt thì chúng ta phải lên kế hoạch. Biết tính toán kỹ lưỡng, chuẩn mực, chuẩn bị cho tư tưởng; phải có trách nhiệm, luôn giữ mãi ý chí và rồi thực thi cho được mọi mong ước đó. Trong một tinh thần sống lạc quan, hy vọng và tích cực không để cho bất cứ ai hay sự gì có thể làm cho chúng ta bị lung lạc hay chùn bước.
**
Bài học sống trên thế gian đã thế thì Con Đường Về Trời cũng không mấy khác nếu chúng ta bền tâm, vững chí và sống cho xứng đáng nhân phẩm của một con người mà Thiên Chúa đã tác tạo nên. Vì ai cũng hiểu con người trần gian thường đối xử không tốt với nhau. Luôn đố kỵ, ganh ghét, thù hằn và tố cáo nhau. Nhưng Thiên Chúa của chúng ta thì Người luôn mở rộng Trái Tim, dang rộng đôi cánh tay để chào đón chúng ta trong cái ôm ấm áp và đầy ắp tình yêu thương của Người – nếu chúng ta biết sửa đổi lại lối sống ngay thẳng và yêu thương nhau như Chúa yêu thương chúng ta vậy. Amen.
 
**
 
Y tá con của Chúa,
Tuyết Mai
17 tháng 11, 2020
Chia sẻ Bài này:

Related posts