Ngọn Nến

Có một người rất nghèo, chuyên làm nến và bán nến. Tuy nhiên chẳng mấy ai mua nến cả. Ông cũng ít giao thiệp nên càng ngày càng sống khép kín với mọi người. Cứ mỗi buổi tối ông đóng cửa, tắt đèn, tự giam mình trong nhà và than thầm về số phận.
Dần dần ông đi tới tuyệt vọng. Ông nghĩ rằng, ông nên kết liễu đời mình là hơn cả. Một buổi tối, ông quyết định thực hiện suy nghĩ đó. Đột nhiên có tiếng nói:

- Ông làm nến, sao không tự thắp cho mình một ngọn nến…
Nghe giọng nói không biết từ đâu, ông hoảng sợ:

- Ai đó…

- Ta là một vị thần. Nếu ngươi muốn, ta có thể thắp sáng ngọn nến hy vọng cho ngươi. Ngọn nến ấy có thể đem lại hạnh phúc cho ngươi đó.
Ông lưỡng lự và cuối cùng thì ông ta cũng đồng ý.
Ông cảm thấy yêu đời hơn. Suốt ngày ông chỉ chăm chút cho ngọn nến đó cháy sáng mãi. Tuy nhiên, ngọn nến cũng tàn dần theo quy luật tất yếu. Ngày một ngày hai, niềm tin yêu cuộc sống của ông lụi dần, rồi một ngày hoàn toàn ông cảm thấy chán đời và mệt mỏi vì phải sống như thế này. Ông lại tự giam mình trong nhà, khóc lóc. Dĩ nhiên, vị thần giấu mặt kia lại cất tiếng nói:

- Ngươi khóc lóc điều gì? Ngươi đã không dùng ngọn nến đó để thắp sáng những ngọn nến khác trong ngươi. Đó là lỗi của nhà ngươi.

**********************

Thiên Chúa đã yêu thương con người biết dường nào. Người đã cất công lấy bùn đất nắn gọt, chau chuốt tạo thành con người theo như khuôn mẫu của Người. Qua một buổi chiều và một buổi sáng lao động cật lực, Thiên Chúa đã thổi hơi vào tác phẩm tuyệt vời nhất Người vừa tạo dựng, lúc ấy con người mới nhận được sinh khí của Thiên Chúa, và trở thành con người có xương có thịt và có hồn (St 2,7), một sinh linh sống động hơn tất cả những loại thụ tạo khác. Thiên Chúa đặt tên người nam là Ađam, và Ađam đặt tên bạn mình là Evà. Thiên Chúa còn ban cho con người có quyền tự do. Người đã để con người sống trong vườn Eđen, nơi đó Người đã cho ông bà được toàn quyền trên mọi loài Người tạo dựng, chỉ một điều Người muốn ông bà phải tuân giữ, đó chính là Người trồng một cây mà trái nó ông bà không bao giờ được ăn (St 2,17). Đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất nơi con người. Vì nơi đây Thiên Chúa thường hiện diện để chuyện trò với con người, một nguồn ân sủng, tràn đầy hạnh phúc của Thiên Chúa luôn bao trùm nơi ông bà, vì ngày đó nguyên tổ chưa vương vấn hình ảnh xấu xa của tội lỗi.

Hạnh phúc từ hai ông bà nguyên tổ đã bị vụt tắt sau khi giơ tay hái trái Thiên Chúa đã cấm, đã phạm sai lầm khi nghe lời dụ dỗ ngon ngọt của Satan (St 3,6-7). Tội bất tuân không vâng lời đã đưa con người đến sự chết, hậu quả của sự bất tuân đã đưa con người phải xa cách Thiên Chúa (St 3,23), khi ma quỷ đã len lỏi vào cuộc sống con người, nó đã làm cho con người thêm tội lỗi khác. Đọc tiếp sách Sáng Thế, hai người con của Ađam và Evà là Cain và Abel. Cain vì ghen ghét với em mình, nên đã ra tay sát hại Abel (St 4,8). Tội là thế đó. Thế nhưng, ngay sau khi ông bà phạm tội; Thiên Chúa không để con người chết trong tình trạng tội lỗi, Người đã hứa ban cho con người một Đấng Cứu Thế để chuộc lại tội đó.

Đấng Cứu Thế đã đến, Người đã lấy chính máu của Người để rửa sạch mọi vết nhơ của tội nguyên tổ. Ơn Cứu Độ của Thiên Chúa mà tôi được hạnh phúc trở thành con cái của Chúa ngay từ những ngày đầu đời, qua Bí tích Rửa Tội, tôi đã được lớn lên qua thời gian, được học tập giáo lý qua từng giai đoạn của cuộc đời, từ lớp vỡ lòng để lãnh nhận bí tích Giải tội và Mình Thánh Chúa, tiếp đến được lãnh nhận Bí tích Thêm Sức và các lớp Giáo lý để Rước Lễ trọng Thể (bao đồng), được hạnh phúc tiếp tục giáo huấn nơi môi trường giáo dục Công Giáo… Những Hồng Ân Chúa đã ban cho tôi cách riêng. Thế nhưng tôi đã biết dùng những ân sủng đó để chia sẻ với những người chung quanh với tôi, với những người họ chưa biết Chúa chưa? Hay cũng như người bán nến đã được vị thần thắp cho ngọn nến, và ông đã cảm thấy hạnh phúc tìm được sự an bình trong cuộc sống. Nhưng ông lại không biết lấy ngọn lửa mà ông đã nhận được để thắp sáng cho những cây nến khác, để rồi ngọn nến được vị thần thắp sáng cũng tàn lụi theo quy luật tự nhiên. Niềm tin Chúa ban cho tôi, tôi đã nhân rộng ra thêm được bao nhiêu, hay vẫn chỉ là phép tính nhân, một nhân một bằng một. Như nén bạc nhận của ông chủ bị chôn vùi không sinh lợi thêm được tí gì (Mt 25,18).

Lạy Chúa, xin hãy giúp con biết dùng những ân sủng mà con hạnh phúc được tiếp nhận, để như người gieo giống, đem những hạt giống ấy gieo vào những nơi chưa nhận ra được Đức Kitô. Cho con là ngọn nến cháy sáng để con biết châm vào những tim nến vẫn chưa được thắp sáng. Xin đừng để ngọn nến của con trước khi tắt, mà những cây nến khác chưa được thắp vẫn đang chờ đợi để được ngọn nến sáng châm thắp lên. Như Thánh Giacôbê đã viết: “Đức tin không có việc làm là đức tin chết” (Gc 2,17). Xin cho con biết dùng chính đời sống của con để làm chứng nhân cho Chúa, đem Chúa đến với người chưa biết Chúa. Amen!

Pet. PBH

Nguồn: SNHN

Chuyên Mục: Chia Sẻ Tâm Linh 

Người yêu mến Thiên Chúa thì ôn nhu, khiêm tốn và nhẫn nại.- Thánh Gioan Thánh Giá

       Tháng Chín: Ý Cầu Nguyện của Đức Thánh Cha
               Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
Năm Thánh Kỷ Niệm 100 Năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima

Chúa Nhật 24 TN A | Chúa Nhật 23 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: