Lần đầu nhập thất

Việc Đức Mẹ khuyên nhủ con cái siêng năng lần chuỗi Mân Côi chắc hẳn cũng không ngoài mục đích  để  có thể liên kết  được với Ngài. Tuy nhiên sự liên kết ấy luôn luôn  bị phá vỡ vì  sự chia lòng chia trí của chúng ta. Lại nữa cũng vì sự chia trí ấy mà đã có quan điểm cho rằng  đọc Kinh Mân Côi thì phải…suy. Không …suy thì đọc kinh chỉ…vô  ich “Dân này chỉ thờ kính Ta ngoài môi miệng còn lòng trí chúng  thì xa Ta lắm” ( Mc 7. 6 )

Đọc Kinh Mân Côi phải suy và cái việc suy  ấy là suy về các mầu nhiệm của kinh. Rút cục chính cái việc…suy  này lại giết chết Kinh Mân Côi. Họa chăng chỉ  có trẻ con và mấy ông già bà lão còn đọc ?   Kinh là Lời Chúa  mà Lời Chúa thì không  thể suy “ Ý tưởng Ta chẳng phải ý tưởng của các ngươi. Đường lối các ngươi cũng chẳng phải đường lới Ta. Vì các tầng  trời cao hơn đất  bao nhiêu  thì đường lối Ta cũng cao hơn đường lối các ngươi bấy nhiêu” ( Es 55, 8 -9 ).

Lời  Chúa  là để sống chứ không phải để…suy và cái sự sống ấy  chính là biết vâng theo Thánh Ý trong mọi nơi mọi lúc. Kinh Mân Côi được Đức Mẹ  đích thân truyền dạy cho Thánh Đa Minh, tiếp đó lại được  các đức giáo hoàng hết lời ca tụng. ĐGH Leon XIII nổi tiếng nhất trong số các giáo hoàng có lòng sùng kính Đức Mẹ được cả thế giới Công Giáo  dành cho tước hiệu Đức Mẹ Mân Côi đã nói “ Kinh Ma^n Côi là một cách sùng kính từ trời ban xuống. Không còn phương pháp nào  tốt lành và giá trị bằng” .

Kinh Mân Côi là ơn ban bởi trời và ơn ban ấy chính là làm cho  chúng ta biết đường thực thi Thánh Ý Chúa. Con người do nơi ảnh hưởng của  Tội Nguyên Tổ là tội phân biệt thiện ác ( St 2. 14 ) thế nên  tâm trí cứ luôn  hướng ra bên ngoài nơi thế giới ngoại vật để  phân biệt tìm cầu  bởi đó ngày càng xa cách Thiên Chúa Đấng vốn dĩ là Vô Phân Biệt “ Ngài khiến mặt trời soi trên kẻ ác cùng người thiện. Mưa cho kẻ bất chính và kẻ công chính” ( Mt 5, 45 )

Phương pháp lần chuỗi Mân Côi có mục đích giúp ta bỏ đi Tâm Phân Biệt để  vâng theo theo Thánh Ý Chúa  và đó là điều cốt yếu của Đạo  “ Chẳng phải những ai cứ Lạy Chúa, Lạy Chúa mà vào Nước Trời được đâu. Nhưng chỉ những ai biết vâng theo Ý Cha trên trời  mà thôi. Ngày đó có nhiều kẻ sẽ nói  cùng Ta . Lạy Chúa, Lạy Chúa  chúng tôi đã chẳng nhân danh Chúa mà nói tiên tri sao >  Nhân danh Chúa mà đuổi quỷ sao ? Nhân danh Chúa mà làm phép lạ sao ? Khi ấy Ta sẽ phán rõ ràng cùng họ rằng: Ta chẳng biết các ngươi bao giờ, hãy xéo ra khỏi mặt Ta” ( Mt 7, 21 -23 ).

Những việc như nói tiên tri, làm phép lạ, đuổi quỷ đối với thế gian đều là những việc cả thể. Nhưng với Chúa đó lại là gian ác, Lý do là vì khi  làm những việc  ấy họ chỉ làm theo ý riếng mình. Chỉ khi nào biết vâng theo Thánh Ý mới được vào Nước Trời. Kinh Mân Côi Đức Mẹ truyền dạy  có mục đích để cho ta từ bỏ ý riêng hầu vào Nước Trời. Thế nhưng  thực tế ngày nay rất ít người còn siêng năng thực hành. Thản hoặc đây đó giáo dân còn giữ đạo thì việc lần chuỗi chỉ diễn ra trong cộng đoàn hoặc tư gia một cách …hờ hững  và như thế thì  làm sao có thể liên kết với Mẹ ?

Kinh MC  như lời khen ngợi và cổ vũ của Giáo Hội đem lại vô vàn ơn ích nhưng nó cũng có rất nhiều trở ngại ngay cả cho những ai quyết tâm  thực hành. Có nhiều trở ngại. Hoặc  bận mưu sinh  không có  thời giờ. Hoặc cũng muốn đấy nhưng vì cứ  bị chia trí  nên chán nản  bỏ cuộc v.v…

Để có thể kiên trì trong việc thực hành Kinh Na6b Côi thì trước hết cần biết đến mục đích  và mục đích ấy  là để giúp ta thi hành Thánh Ý Chúa bằng cách bỏ đi ý riêng mình.

Cứ bỏ đi ý riêng thì Ý Chúa sẽ thể hiện. Điều này tưởng  như  đơn giản nhưng  thật ra đó lại là vấn đề cực kỳ nan giải. Thiền tông chủ trương Tịnh Lự ( Dhyana ) mà Tịnh Lự có nghĩa là  dứt  bặt mọi suy tư nghĩ ngợi. Tổ Lâm Tế nói “ Chỗ ông dừng một niệm là cây Bồ Đề. Ông một niệm không dừng được là cây vô minh” Một niệm không  thể dừng nhà Thiền gọi đó là nhất niệm vô minh. Chính cái nhất niệm vô minh ấy là đầu mối  của Thập Nhị Nhân Duyên : Vô Minh, Hành, Danh Sắc, Lục Nhập….Hành ở đây chính là Nghiệp tức những tư tưởng có chủ ý ( Tác Ý ).

Muốn dứt bỏ vô minh nghiệp thì phải dứt  ngay từ cái nguyên nhân sinh khởi ấy là Hành ( Tác Ý ). Nhà Phật có nhiều phương pháp để dứt bỏ niệm đầu tức nhất niệm vô minh. Thiền tông sử dụng Tham Công Án ( Kung An ). Có rất nhiều Công Án  được đề ra  chẳng hạn: Tiếng vỗ của một bàn tay, Phật là cái que cứt khô. Con chó có hay không có Phật tính  v.v… Mục đích của Công Án là để  thu hút tất cả vọng niệm để chỉ xoay sâu vào đề mục cho đến khi trong một  giây phút nào đó cơ duyen đến sẽ vỡ tung  khiến vô minh chứa chấp từ bao đời tan biến.

Tu theo đường lối Thiền tông thì phải chứng đạo ngay trong hiện đời. Nếu chưa  chứng đạo thì khi giờ  phút lâm chung  trong một sát na Tâm chỉ khởi một vọng niệm  thôi sẽ bị rớt trở lại lục đạo luân hồi chịu kiếp sinh tử tử sinh không biết đến ngày nào ra.

Phải nhận thức thời này là thời mạt pháp, vạn người Tu chưa chắc có một người chứng đạo. Chính bởi vậy ngoài Thiền Tông Đạo Phật còn có Tịnh Độ tông  nhất là với phương pháp Trì Danh Niệm Phật để cứu vớt những người có đầy đủ ba món tư lương Tín Nguyện Hạnh.

Việc Tu pháp Trì Danh Niệm Phật rất dễ chỉ cần nương váo tha lực tiếp dẫn của Đức Phật A Di Đà  sẽ được như sở nguyện. Mặc dầu vậy muốn chắc chắn được vãng sanh  về Tây Phương Cực Lạc thì cần niệm Phât đến chỗ nhất tâm bất loạn không được xen bất cứ một tạp niệm nào

Để đi đến nhất tâm như  thế cũng là điều rất khó cần phaỉ chuyên tu  nghiêm ngặt thì mới có cơ thành tựu. Việc chuyên tu ấy đòi hỏi cần phải nhập thất mỗi năm ít ra một lần  trong thời hạn bảy ngày hoặc hai mươi mốt ngày hoặc bốn mươi chín ngày  v.v…Nhập thất  còn gọi là  kiết thất tức vào ở trong một căn phòng nhỏ ( Cốc ). Hàng ngày có người đem cơm ( cháo ) dĩ nhiên toàn là đồ chay mục đích là để hành giả không còn phải bận tâm  lo nghĩ chuyện đời này khác…..

Từ ngày được ơn Đức Mẹ cho trở lại và quyết tâm theo con đường thực hành Kinh Mân Côi. Tôi vẫn tiếp tục nghiên cứu Thiền  và nhận thấy triết lý Phật giáo  hoàn toàn có thể  ứng dụng những nét cơ bản cho Đạo Chúa, nhất là phương pháp Trì Danh Niệm Phật với  việc thực hành Kinh MC của Đạo Công  giáo.

Trong những năm tháng  đầu khi mới trở lại tôi quyết  tâm  lần hạt mỗi ngày chín chuỗi chia làm ba lần sáng, trưa, chiều…. Siêng năng như thế nhưng công hiệu chẳng bao nhiêu. Dẫu thế nào thì đó cũng chỉ là thứ  hình thức dựa trên số lượng  chứ chưa thực  có chất lượng.Thế rồi  trong một lần gặp sư Liêm tôi xin nhập thất và đã được chấp nhận với tất cả hoan hỷ bởi theo ngài, đây là trường hợp đàu tiên có một người Công giáo vào chùa …nhập thất.

Đi lễ sáng chủ nhật về tôi nói với cô con gái út Bảo Trâm chở vào chùa. Sau vài lời động viên, sư  dẫn tôi đến một cái…cốc ( căn phòng nhỏ ) nằm sâu trong vườn đìu. Trong  phòng có kê một chiếc giường cá nhân với chăn mền đầy đủ. Tại góc phòng có một kệ thờ  trên đó đặt ảnh Đức Quán Thế Âm Bồ Tát  với nhang đèn rất mực tôn kính. Mở cửa sổ  nhìn xuống con dốc thoai thoải  là dòng suối nhỏ thấp thoáng ẩn sau những lum  lau sậy  um tùm.

Sau khi đốt lên  cây nhang trầm, tôi lấy trong túi sách ra tấm ảnh Đức Mẹ Lộ Đức anh cả Truyện thủ quỹ HĐ Comitium mới cho  và đặt trước ảnh Đức Quán Thế Âm Bồ Tát  rồi vái ba lạy cầu xin Đức Mẹ  chúc phúc  cho những ngày nhập thất này được bình an kết quả. Thay bộ đồ ngủ tôi trải bồ đoàn ngồi kiết già trên đó, làm dấu Thánh Giá để  khởi sự việc lần chuỗi.

Theo tôi một Kinh Mân Côi ( truyền thống ) cần đầy đủ cả ba mùa Vui Thương Mừng. Có vậy mới có thể nói  kinh này diễn lại mầu nhiệm Cứu Chuộc của Đức Ki Tô từ  lúc sinh ra cho đến  khi về trời.

Cứ sau mỗi  một Kinh tức là đầy đủ cả ba mùa Vui Thương Mừng  thì tôi lại ngừng trong chốc lát. Tuy nhiên việc ngừng ấy chỉ là ngừng không lần chuỗi nhưng vẫn  ở trong trạng thái Thiền  nghĩa là trong tất cả mọi động tác như xoa bóp đầu cổ chân tay….tôi đều thực hiện trong chánh niệm tỉnh thức. Trong một thời kinh kể cả việc xoa bóp toàn thân như thế mất khỏng dộ 45 phút. Như vậy tính từ khi vào phòng lúc 07 giờ  đến 11 giờ 00 tôi đã thực hành được 18 chuỗi.

Đến giờ ăn, nghe có tiếng gõ cửa tôi lần cho hết năm chục Mùa Mừng rồi  mở cửa lấy cạp lồng cơm. Bữa trưa hôm đó tuy toàn là đồ chay ( dĩ nhiên ) gồm có canh rau ngót, tàu hũ chiên và đậu cu ve sào  nấm đông cô tôi ăn rất ngon miệng. Ăn xong tôi mở cửa đi xuống  nhà vệ sinh nằm gần bên bờ suối trong đó có một  khạp lớn chứa  đầy nước và một vòi  nước  không biết dẫn từ đâu về  chảy ra trong vắt.

Sau giấc ngủ trưa  ngắn tôi  đi tắm cho mát rồi tiếp tục thời kinh chiều. Có lẽ cũng cần nói là trong việc lần chuỗi tôi  theo lối mật trì nghĩa là hoàn toàn niệm ở trong Tâm  không hề máy môi ra tiếng ( cao thanh trì ). Thực hành Kinh Mân Côi trong tính chất mật trì như thế là  đúng theo sự chỉ dạy của Đức Ki Tô “ Còn ngươi  khi cầu nguyện hãy vào phòng đóng kín cửa lại rồi cầu nguyện Cha ngươi là Đấng thấy trong chỗ ẩn mật sẽ báo đáp cho” * Mt 6, 6 ).

Theo nghĩa thông thường  thì vào phòng  kín đóng cửa lại ở đây chính là…Nhập Thất. Còn theo nghĩa  sâu xa  thì phòng kín ấy chính là Chân Tâm Thường Trú ở nơi mỗi người. Muốn …đi ( Nhập ) vào Chân Tâm thì phải thu thúc lục căn nghĩa là đóng các cửa giác quan lại không cho ý phóng túng ra bên ngoài qua các căn ( cửa ) mắt thấy, tai nghe. mũi ngửi. thân đụng chạm…..

Hết thảy người đời không ai là không  chạy theo ý riêng mình  và theo ý riêng tức là để cho dục vọng mặc tình sai khiến lôi kéo mình vào các con đường xấu ác ( ác đạo ). Sự khác biệt giữa người đời và người tu  là ở chỗ biết bỏ đi ý riêng mình  để thi hành Thánh Ý Chúa. Tuy nhiên nói thì dễ nhưng  biết bỏ ý riêng mình đi là điều không  thể được nếu không trải qua thời gian tu tập hết sức lâu dài. Mặc dầu vậy hễ có từ vỏ ý riêng giây phút nào thì được  bình an trong tâm hồn lúc đó.

Bao lâu  còn phóng tâm ra bên ngoài mình thì  không  bao giờ có thể tránh khỏi muôn vàn nỗi sợ. Sợ thiên tai, dịch bệnh, sợ chiến tranh khủng bố, sợ ô nhiễm môi trường, sợ  đau bệnh, sợ đói….và cuối cùng là…sợ chết….Chúa Giê Su nói …các con đừng sợ  có nghĩa là  hãy thôi đừng tìm kiếm những cái ở bên ngoài mà hãy  xoay cái Tâm trở vào bên trong nơi có Chúa ngự bởi đã có lời hứa “ Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” ( Mt 28, 20 ).

Chẳng phải  Chúa luôn “ Ở Cùng” hay sao ?Chúng ta rước lễ đọc kinh cầu nguyện  đó chẳng phải là  cầu với Đấng Chúa ở nơi mình sao ?. Thế nhưng rồi vẫn cứ…sợ và sở dĩ  những nỗi sợ ấy vẫn còn là bởi  lòng tin nơi Chúa của chúng ta vẫn còn yếu kém. Mục đích cầu nguyện nhất là bằng Kinh Mân Côi là một phương thế tối hảo giúp chúng ta được liên kết với Đức Mẹ. Một khi đã liên kết được với Đức Mẹ  thì Ngài sẽ dẫn đưa chúng ta đến với Chúa Giê Su Người Con Chí Thánh của Mẹ và như thế thì mọi  nỗi sợ hãi trong ta đều tan biến.

Buổi chiều sau khi ăn, tôi mở cửa đi ra ngoài, chọn một khoảng trống  để tiện cho việc đi kinh hành vừa đi vừa lần hạt. Kinh hành theo phương pháp Thiền là  đi trong chánh niệm, mỗi  bước chân đều phải  diễn ra trong sự tỉnh thức.

Trong khu vườn đìu trời âm u, gió  sào sạc trong các tán lá  khiến cho tôi có  cảm giác cô đơn khó tả  dường như  đang lạc vào một miền đất  xa lạ nào đó. Trời đã nhập  nhoạng tối. Khi đi ngang qua  thấy ai đó đã thắp lên một nén nhang lập lòe trước bàn thờ ông Địa  dưới gốc cây phi lao  có mấy nhánh rủ xuống đong đưa, tôi thấy…hơi chờn chợn

Vừa mở cửa bước vào phòng tôi  bỗng rùng mình như có một dòng điện chạy dọc từ đầu xuống thắt lưng. Nơi góc phòng có đặt bàn thờ  một ánh lửa  đỏ  quạch cứ từng chập …lòe lên  như là…ma trơi.

Tôi cố trấn tĩnh lấy can đảm bước tới thì nhận ra  đó là ngọn lửa  của chiếc đèn dầu không biết vì cớ gì ( chắc là nóng quá ) đã bốc dầu lên và…cháy. Phù miệng thổi một hơi mạnh, đèn tắt ngúm bóng tối chùm khắp căn phòng. Quờ quạng  từng bước chân  tôi đi đến bên giường ngồi xuống  thở ra từng hơi thở nhẹ  lấy đèn pin ra soi thấy mới có hơn bảy giờ. Một đêm dài đang chờ đợi mình đây  !  Bên ngoài gió  sào sạc  đuổi nhau trên các vòm cây còn trong lòng thì  tâm muốn lặng  mà  sao khó quá !!!

Trở lại bồ đoàn tôi ngồi xuống lần hạt mới được hai chục kinh  thì nghe có tiếng muỗi vo ve ở bên tai rồi ngứa ngứa ở dưới chân. Định bụng sẽ cố lần cho hết chuỗi  rồi lên giường  buông mùng xuống lần hạt tiếp nhưng  rồi không chịu nổi  phải bỏ dở.

Người ta nói có thức đêm  mới thấy đêm dài, đêm ấy tôi gần như thức trắng mới chợp mắt được một chút có lẽ phần vì…lạ nhà phần vì  cố tỉnh thức để lần hạt thế nên tâm trí bị căng thẳng. Ngồi thế kiết già trên chiếu  đau chân không thể chịu nổi. Có khi ngồi dựa lưng vào tường có khi thì nằm  xuống tay lần tràng hạt nhưng vẫn có ý  muốn …ngủ đi dù chỉ một hai giờ nhưng vẫn không được.

Trong đêm tối nhất là với một không gian biệt lập như thế  người ta không sao tránh khỏi  nỗi cô đơn hoang vắng. Con người có tập tính xã hội và cái cần cho nó  là những mối tương giao gia đình bạn bè v.v…Bị gạt ra khỏi những mối tương giao ấy chúng ta khó thể  sống trong an bình…

Không xem đồng hồ  nhưng tôi biết trời đã gần về sáng, tiếng gõ mõ tụng kinh ở phía chánh điện  nghe sao  ấm lòng quá đỗi. Tôi nằm im trên giường lan man nghĩ ngợi.  Kể ra cuộc đời mình cũng…lạ. Đi tu chủng viện được vài năm thì xuất, rồi bị động viên quân dịch, trải qua bao năm trường xa Chúa, chẳng biết gì đến Đức Mẹ. Thế mà giờ đây lại có mặt ở trong căn phòng thoang thoảng mùi hương trầm có tràng chuỗi Mân Côi luôn ở trong tay với ước nguyện được kết liên với Mẹ Maria Người Mẹ vô cùng tuyệt vời.

Thật lạ lùng biết bao con đường của Chúa, con đường được Chúa chăn nuôi không còn thiếu thốn chi mà cũng chẳng còn…sợ chi ai.

Phùng  Văn   Hóa

Chuyên Mục: Chia Sẻ Tâm Linh 

Nếu con lấy lòng nhiệt thành đọc kinh Kính Mừng, thì nhất định con sẽ làm cảm động đến Trái Tim Vô Nhiễm của Đức Mẹ Maria.- Thánh Monfort

       Tháng Mười Hai: Mừng Chúa Giáng Sinh
          Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
        Sách Thành Thực Sùng Kính Mẹ Maria
Edel Quinn: Đóa Hoa Đầu Mùa của Phong Trào Legio Mariae

Chúa Nhật 1 MV B | Chúa Nhật 34 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: