Cuộc Đời và Nụ Cười Là Qùa Chúa Ban

Có một thày Sáu trẻ chụp hình cười tươi tắn thì có người comment bảo là thày cười (toe toét) nên thày đã bào chữa với mọi người trên FaceBook rằng thày hay có cái tật cười như thế mà nhất là khi được chụp hình, rồi như biện hộ cho người là thày có cố gắng làm cho nét mặt nghiêm chỉnh hơn rồi cũng “vũ như cẩn”. Hầu như trên 90% của số người comment trên đó khuyên thày cứ sống thoải mái, tươi cười, hề hà như thế để cho người và đời thêm vui.

Thật phải là thế, vì xưa kia thiết nghĩ Chúa Giêsu của chúng ta tuy nghèo khổ, sống rày đây mai đó, nhưng chắc hẳn Chúa Giêsu đã chữa được tất cả bệnh nhân của Ngài qua nụ cười an ủi, thương yêu, và cảm thông. Ai có Chúa trong đời thì lại càng phải luôn nở nụ cười như thế trên khuôn mặt đẹp đẽ Chúa ban cho mình, như thế mới chứng tỏ cho mọi người là khi ta có Chúa trong cuộc đời thì đời ta sẽ không thiếu thứ chi; vì có Chúa là ta có tất cả!.

Có Chúa thì dù tấm thân của ta có ra tàn tạ, già nua, bệnh tật, ung thư nhưng hết thảy đều được Chúa mạc khải cho hiểu cuộc sống Chúa ban cho ta hằng ngày là thiết yếu và là hạnh phúc nhất của kiếp làm người. Ta ít khi thấy những người ta cho là kém may mắn mà thấy họ mở miệng ta thán cuộc đời bao giờ? Mà thường là từ những con người thuộc hạng trung lưu và giầu có không thôi?.

Tại sao con người có dư đầy họ thích than thở quá nhỉ!? Thưa có phải lòng tham lam của họ vì hôm nay không thâu được nhiều hơn của ngày hôm qua? Chắc họ chỉ có thể vui và bằng lòng khi mức thu của họ gấp hai hay gấp ba lần của ngày hôm trước chăng? Thế thì thử hỏi người rằng khi nào thì họ mới thực sự có được hạnh phúc đích thực mà không phải do đồng tiền mang lại? Và khi nào họ mới thực sự “sống” đúng ý nghĩa làm người con Chúa??.

Rồi thì cứ thế sự than thở của họ nó trở thành cái huông, cái vận xui xẻo nó đi theo họ suốt cả cuộc đời, trên môi trên miệng của họ hay sao? Rồi cái đùng, họ trở tay không kịp khi cái ngày ông Thần Chết đứng ngay đầu giường của họ?. Có ai hãi sợ khi thấy ông Thần Chết đến kêu linh hồn sống đời của ta Đi về thế giới bên kia không nhỉ?. Thưa rằng phải sợ lắm chứ vì như cái máy quay, thâu tất cả hình ảnh trong quá khứ ta sống ra sao? Nó quay lại thật nhanh trong đầu cho ta nhanh kịp để suy nghĩ lại …. Ta mới thấy rằng ôi cuộc đời đã chấm dứt rồi sao? Khi ta chưa kịp sống cho chính bản thân mình hay cho ai cả!. Ôi sao cuộc đời trôi nhanh trong chớp mắt, hay cái Chớp thoáng vụt ngang nơi đuôi con mắt?.

Rồi thì dù ta có lạy lục, van xin, hay dập đầu khóc lóc; khóc như mưa, khóc như thác lũ, khóc cho đến khi mắt khô hẳn thì hình như Chúa chẳng có ở đó để nghe, mà chỉ có cái ông Thần Chết đang bực dọc vì ông còn biết bao nhiêu danh sách để ông đi gọi người khác nữa!. Thương quá cho một kiếp người thưa có phải? Khi con người cứ ham sống cho thật thọ mà chẳng hiểu rằng khi Chúa gọi ta khỏi đời này thì một đồng xu của thế gian ta cũng đâu có mang theo được. Sao con người lại có tánh đam mê thế nhỉ? Và họ còn tiếp tục đam mê cho đến bao giờ?. Rõ khổ cho một linh hồn sống đời sáng láng đẹp đẽ thế mà rồi để bị giam cầm trầm luân nơi Hỏa Ngục muôn đời. Nơi có Quỷ dữ cai trị và ngày ngày là những trận tra tấn khủng khiếp.

Lạy Thiên Chúa, Đấng vô cùng quyền năng nhưng lại có trái tim mềm yếu và rất thịt. Bao lần trong một năm Chúa cho chúng con có cơ hội Trở Về bên Chúa nhưng chúng con làm ngơ, mặc tình, ngoảnh mặt lại với Chúa, lại còn cho Chúa những lời trách móc “mất dạy” không tha thứ được. Chẳng những thế chúng con còn chứng minh cho Chúa thấy rằng Chúa không mảy may hiện hữu trong trái tim chúng con; và như chưa đủ chúng con lại đến thẳng Satan mà bán linh hồn chúng con cho chúng để cá cuộc với Chúa là Người thua rồi!!!.

Vâng, thưa lạy Chúa! Xin tha thứ mọi điều chúng con làm trong suốt chặng đường lữ thứ trần gian này vì chúng con “ngu khờ” mà không hiểu được Nước Trời hạnh phúc ra sao? Và Hỏa Ngục khủng khiếp như thế nào?. Xin thay đổi chúng con vì dẫu sao trong sâu thẳm của đáy tâm hồn, cũng còn chút hy vọng của một cánh tay ráng ngoi lên để được Chúa nắm bắt, như Phêrô yếu lòng xưa.

Chúa ơi! Xin đừng bỏ chúng con trong giờ lâm tử ….
Xin hãy Cứu Vớt chúng con là những con người rất tội lỗi, ăn năn sám hối ở giờ thật muộn màng!!!!. Amen.

** Xin bấm vào mã số để hát theo:
http://www.youtube.com/watch?v=1g-kjKGbEZI
(Hãy Tìm Chúa Vì Kiếp Người Sống Là Bao)

—————————————————————————–

Hãy Tìm Chúa Vì Kiếp Người Sống Là Bao?
(Thơ và Nhạc của Tuyết Mai)

Sống trên đời con người thường
Coi cái Tôi to lớn tưởng mình vua
Thích la mắng thích chửi rủa
Nhưng chẳng biết chính mình quả nực cười!

Đi đến đâu cũng muốn người
Chào hỏi lưu tâm mời ngồi chỗ nhất
Ăn nói buông thùa nghe thật
Ông chẳng ra ông làm mất sĩ diện

Sao con người có lúc điên?
Làm cho thiên hạ cũng điên cái đầu
Thế mà họ có hiểu đâu!
Nhìn người mà chẳng nhìn sâu chính mình

Nhìn thiên hạ người một tính
Nghĩ đến ta không biết tính thế nào?
Hay cũng được chào hỏi sáo?
Hay hết thảy cũng cùng vào một khuôn?

Vì tánh người hay ghen tuông
Nên cứ phải hạ người xuống cho thỏa
Vì nghĩ rằng mình tài ba?
Vậy mới làm cho chính ta được nổi

Cái Ta mới thật lôi thôi!
Gây bao nhiêu tội một đời chẳng yên
Có tiền nghĩ mua được tiên
Nhưng tiên chẳng thấy mà liền tốn hao

Bao nhiêu công sức mòn hao
Tiền thì vẫn tốn nhưng sao nặng lòng
Ưu phiền cứ mãi chất chồng
Tâm trí lo lắng tâm hồn bất an

Cả đời mải tạo công danh
Càng cao địa vị háo danh càng nhiều
Nhưng có phải ta phải liều?
Quyền lực thanh thế là điều ta mong?

Nhưng rồi sao vẫn thấy trống?
Chẳng gì có thể lấp trống hồn ta?
Cuộc đời quả lắm phong ba!
Gieo tội gieo oán cũng xa kiếp người

Bây giờ đã đến cuối đời
Của cải chất đống sống đời được đâu?
Tìm đâu cuộc sống dài lâu?
Nơi đâu có thể cùng nhau sống đời?

Ngẫm suy sống cả một đời
Bon chen cho lắm giờ thời Sợ thay!
Công, Tội — Tội nhiều hơn cả!
Biết làm sao kịp để trả người ơi!

Nếu biết sớm Tôi nhờ Trời
Siêng năng kinh kệ và Lời tạc ghi
Sống sao để biết thích nghi
Nhịn cơm nhịn áo vì tình anh em

Chia sẻ cho người ấm êm
Cho chén nước lã cho mềm môi ai?
Cõng người cùng khổ trên vai
Giúp nhau sống tốt để mai cùng về

Về để chung sống đuề huề
An hưởng hạnh phúc cận kề bên Cha
Nước Trời là Nhà của ta
Cho ai biết sống quên Ta vì người

Thờ phượng tôn kính Chúa Trời
Yêu người hết mực trọn đời của ta
Không nên cậy sức người, ta
Phải luôn cậy Chúa cậy Cha trên Trời

Thánh ý Chúa là vâng Lời
Là sống thực hành, sống Giới Răn mới
Là sống bác ái yêu người
Để Thánh Danh Chúa chiếu ngời khắp nơi

*** Để cảm tạ, ngợi khen, và tôn vinh Thiên Chúa là Cha chung của tất cả chúng ta, tôi chân thành mời anh chị em hãy dùng những bài hát của tôi để hát, đem đến tận phương trời xa, để làm Sáng Danh Thiên Chúa.

Y Tá của Chúa,
Tuyết Mai
(03-01-13)

Chuyên Mục: Chia Sẻ Tâm Linh  Từ khóa:

Một người càng yêu người, thì họ nhất định cũng càng yêu mến Thiên Chúa; nhìn người yêu người như thế nào, thì biết họ cũng yêu Thiên Chúa như thế ấy, đó là thước đo đáng tin cậy.- Thánh Terese of Avila

       Tháng Mười Hai: Mừng Chúa Giáng Sinh
          Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
        Sách Thành Thực Sùng Kính Mẹ Maria
Edel Quinn: Đóa Hoa Đầu Mùa của Phong Trào Legio Mariae

Chúa Nhật 3 MV B | Chúa Nhật 2 MV B

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: