Bác sĩ Richard Selzer và lòng thảo kính

Bác sĩ Richard Selzer làm việc tại nhà thương New Haven, thuộc bang Connecticut.. Khi quyết định chọn nghề y sĩ, bác sĩ Selzer muốn nối gót thân phụ, đã từng dâng hiến cuộc đời trong ngành chữa trị bệnh tật thể xác Bác sĩ Richard Selzer nói về bậc thân sinh như sau:

Trong thập niên 30, Ba tôi có phòng mạch riêng tại thành phố Troy, thuộc bang New York. Gia đình chúng tôi sống ở tầng lầu, ngay trên phòng mạch của Ba. Trước phòng mạch, có ghi giờ mở cửa: từ 13 đến 15 và từ 18 đến 20 giờ. Thật ra, đây chỉ là thời khóa biểu ghi trên giấy, bởi vì trong thực tế, Ba tôi tiếp bệnh nhân bất cứ giờ nào, mỗi khi có người đến gõ cửa.

Những người dân trong thành phố biết rằng, họ có thể đặt niềm tin tưởng nơi Ba tôi. Đối với họ, chiếc cặp đen của Ba tôi – trong đó chứa đầy dụng cụ y khoa và thuốc men – như có sức nhiệm mầu chữa lành mọi thứ tật bệnh, ngay cả việc làm cho người chết sống lại!.

Một ngày, tôi thắc mắc hỏi Ba:
- “Có thực là Ba làm cho người chết sống lại không?”. Ba tôi nhẹ nhàng mĩm cười trả lời:
- “Chưa. Lúc này đây, Ba mới chỉ là người chuyên môn làm cho người chết-một-nửa sống lại mà thôi!”.

Câu trả lời của Ba chứa đựng một phần sự thật. Ngoài những thuốc men Ba tôi dùng để chữa bệnh, nguyên sự hiện diện của Ba bên cạnh người bệnh, đủ để trấn an người bệnh và thân nhân. Đây là một yếu tố tâm lý tích cực, giúp cho việc chữa trị được nhanh chóng.

Ngoài việc khám bệnh nơi phòng mạch riêng, Ba tôi còn là y sĩ chính thức của nhà tù trung ương thành phố.. Năm tôi mừng sinh nhật thứ 12, Ba tôi bảo tôi cùng đi với người tới nhà thương. Tôi còn nhớ như in hình ảnh Ba tôi đi chậm rãi từ phòng giam này sang phòng giam khác, để khám bệnh cho các tù nhân. Mỗi khi bước vào phòng nào, Ba tôi thân mật bắt tay hỏi thăm người tù. Ba tôi tỏ thái độ yêu mến và kính trọng từng người.. Ba tôi nói với tôi sau đó:
- “Phải tìm cách trực tiếp chạm đến người tù. Đôi khi đó chỉ là điều đơn sơ duy nhất mình có thể làm cho họ, nhưng lại là điều quan trọng. Bởi vì người tù rất cần cảm thấy mình được thông cảm và yêu thương”.

Thông thường, khi nói với tôi về nghề nghiệp của người, Ba coi tôi như một đứa con nít. Nhưng ngoài phạm vi nghề nghiệp thì Ba tôi cư xử với tôi như một người lớn. Ba khuyên tôi:
-”Con nên học tiếng la tinh để có thể viết các toa thuốc. Hai môn vật lý và hóa học sẽ giúp con hiểu biết thế giới”.

Trong thời thế chiến thứ hai (1939-1945), nhiều bác sĩ phải nhập ngũ, khiến con số các bác sĩ trở nên khan hiếm. Ba tôi phải làm việc gấp ba, gấp bốn. Ba tôi làm việc bất kể ngày đêm. Một ngày mẹ tôi nói với Ba:
- “Anh đang tự giết mình!”. Ba tôi điềm tĩnh trả lời:
-”Những người bệnh phải làm việc nặng nề. Anh chỉ là người lười biếng, khi so sánh với họ”.

Một ngày tôi hỏi Ba:
- “Tại sao mọi người lại phải chết? Thật là bất công!”. Ba tôi ôn tồn trả lời:
- “Phải nói là: thật đúng!. Bởi vì cái chết nằm trong số mệnh con người. Nếu người ta không chết, thì mới thật là khốn cực!”.

Một lần khác, Ba nói với tôi:
- “Con biết không. Cuộc sống con người giống như những bức tranh cũ. Chúng có thể được sửa chữa, nhưng tới một lúc nào đó, thì cuộc sống phải ngừng lại. Nhưng mà người ta thường can đảm hơn là con tưởng”.

Một ngày thứ năm Mùa Xuân – một tháng trước khi tôi tròn 15 tuổi – Ba tôi bị xỉu trong phòng mạch. Hai ngày sau, Ba tôi trút hơi thở cuối cùng, trước khi đôi mắt tôi có đủ thời giờ ghi đậm hình ảnh thân yêu của người Cha khả kính.
Chính cái chết bất ngờ của Ba, khiến tôi quyết định chọn ngành y khoa. Nếu tôi không được may mắn sống lâu bên cạnh Ba, thì ít ra tôi được gặp lại người trong nghề bác sĩ, một nghề mà Ba tôi đã dâng hiến trọn cuộc đời để chu toàn.

Tôi hành nghề trong một nhà thương nơi thành phố New Haven, thuộc bang Connecticut. Một ngày, tôi khám một vết thương nơi chân cho một người bệnh. Tôi tự giới thiệu tên mình. Người bệnh nói với tôi:
- “Ở thành phố Troy có một bác sĩ cùng tên với ngài. Đó là bác sĩ Selzer, người đã chữa cục bướu cho tôi, ngày tôi còn là một thiếu niên. Bác sĩ Selzer vừa là một bác sĩ giỏi vừa là một người có lòng tốt”.

Nước mắt tôi tự nhiên tuôn ra. Tôi thật sự xúc động, không cầm được nước mắt. Vị bác sĩ ấy không ai khác là thân phụ tôi, người cha khả kính dấu ái muôn đời của tôi..

(”Reader’s Digest Sélection, Octobre/1993, trang 8-12).

Chuyên Mục: Bông Hồng Dâng Mẹ 

Trong các thánh, đi tìm đâu được một vị thương xót chúng ta là những người bất hạnh hơn Đức Mẹ Maria chứ ?- Thánh Antonius

       Tháng Mười Hai: Mừng Chúa Giáng Sinh
          Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
        Sách Thành Thực Sùng Kính Mẹ Maria
Edel Quinn: Đóa Hoa Đầu Mùa của Phong Trào Legio Mariae

Chúa Nhật 3 MV B | Chúa Nhật 2 MV B

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: