Tránh thói gỉa hình và kiêu căng của người Pha-ri-sêu

HIỆP SỐNG TIN MỪNG

CHÚA NHẬT 31 THƯỜNG NIÊN A

Mi 1,14b-2,2b.8-10 ; 1 Tx 2,7b-9.13 ; Mt 23,1-12

I. HỌC LỜI CHÚA

1. TIN MỪNG: Mt 23,1-12

(1) Bấy giờ, Đức Giê-su nói với đám đông và các môn đệ Nguời rằng: (2) “Các kinh sư và các người Pha-ri-sêu ngồi trên tòa ông Mô-sê mà giảng dạy. (3) Vậy, những gì họ nói thì anh em hãy làm, hãy giữ, nhưng đừng theo hành động của họ mà làm, vì họ nói mà không làm. (4) Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. (5) Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. (6) Họ ưa ngồi chỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, (7) ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là “ráp-bi”. (8) Phần anh em, thì đừng để ai gọi mình là “ráp-bi”, vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau. (9) Anh em cũng đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời. (10) Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo, vì anh em chỉ có một vị lãnh đạo, là Đức Ki-tô. (11) Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em. (12) Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; Còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên.

2. Ý CHÍNH:

Tin Mừng hôm nay đề cập đến thái độ các môn đệ phải có đối với Thiên Chúa và tha nhân. Phải tránh thói đạo đức giả của các đầu mục Do thái vì “nói mà không làm”, “chỉ biết bó nặng chất lên vai người khác” và “làm mọi việc để tìm tiếng khen” nơi người đời. Các môn đệ phải tránh kiêu ngạo khi đòi làm thầy, làm cha và làm người chỉ đạo đang khi chỉ có một ông Thầy tối cao là Đức Giê-su, một Cha chung là Thiên Chúa và một vị Mục Tử duy nhất là Đức Ki-tô.

3. CHÚ THÍCH:

- C 1-2: + Các kinh sư: Kinh sư hay luật sĩ, là những thầy dạy về Luật pháp của Mô-sê. Đa số kinh sư là thành viên của phái Pha-ri-sêu và có ảnh hưởng lớn trong đời sống tôn giáo và chính trị của dân Do thái. Tại Giê-ru-sa-lem, các kinh sư chiếm 1/3 số ghế trong Thượng Hội Đồng Do Thái. Tại các địa phương như thị trấn, làng xã, họ rất có uy tín đối với dân chúng và thường được mời làm quan tòa xét xử các vụ tranh chấp. + Các người Pha-ri-sêu: Pha-ri-sêu hay Biệt phái là một phái tôn giáo mà thành viên là những người Do thái nhiệt thành và đạo đức. Họ tách biệt khỏi dân chúng do cách ăn mặc và xử sự. Họ rất tôn trọng Thánh Kinh và các truyền thống của cha ông. Có khi coi trọng truyền thống hơn cả Thánh Kinh như đòi dân chúng phải tuân giữ các tục lệ của cha ông về ngày hưu lễ Sa-bát rất chi li. Nhiều người trong phái Pha-ri-sêu có học vị kinh sư hay luật sĩ. Người Pha-ri-sêu thường mắc phải các thói như giả hình, kiêu căng, ganh tị… đã bị Đức Giê-su nặng lời quở trách (x Mt 23,1-22), nên họ rất căm hận và tìm cách giết hại Người. + Ngồi trên tòa ông Mô-sê mà giảng dạy: Toà của Mô-sê ngày xưa được đặt ở núi Sinai, nơi ông tuyên bố luật pháp và ký kết giao ước giữa Thiên Chúa và dân Do Thái. Còn thời Chúa Giêsu, tòa Mô-sê tức là bục giảng được kê trong hội đường. Các kinh sư thường ngồi trên bục mà giảng dạy Luật Mô-sê vào ngày Sa-bát.

- C 3-4: + Những gì họ nói thì anh em hãy làm, hãy giữ: Đức Giê-su dạy dân chúng phải vâng nghe và tuân giữ những lời giảng dạy của các kinh sư và Pha-ri-sêu, vì họ đang nắm giữ quyền hành phát xuất từ Thiên Chúa (x Ga 19,11). Tuy nhiên dân chúng không được nghe theo những suy nghĩ hẹp hòi (x. Mt 9,3-4) những kiểu giải thích Luật sai lạc vụ lợi (x. Mt 15,1-20), nhất là phải tránh thứ men gian tà đạo đức giả của các kinh sư và Pha-ri-sêu (x. Mt 16, 6). + Nhưng đừng theo hành động của họ: Đừng bắt chước các gương xấu của các Biệt phái và kinh sư. Vì lời nói của họ thường không đi đôi với việc làm. Họ thường “nói mà không làm” hay “nói một đàng làm một nẻo !”. + họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta: “Bó nặng” hay cái “ách”, thường được Đức Giê-su và các Tông đồ dùng để ám chỉ 613 điều khoản trong Luật và những lề thói truyền thống mà dân Do Thái phải tuân giữ giống như Lề Luật (x. Cv 15,10). Điều này gợi lên hình ảnh một người nô lệ phải vác những gánh nặng trên vai (x. Gl 5,1), trái với “gánh nhẹ nhàng” mà Đức Giê-su hứa ban cho các môn đệ (x. Mt 11,30). Ở đây “gánh nặng” ám chỉ lối giải thích Luật của các kinh sư Do Thái vừa chi tiết vụn vặt, lại vừa nghiêm khắc và khó giữ được trọn vẹn. Điều này đè nặng trên lương tâm của dân Do Thái, giống như cái “ách nặng” được chủ buộc vào cổ trâu bò để bắt chúng cày bừa kéo xe. + Nhưng chính họ lại không buồn động ngón tay vào: Đức Giê-su tố cáo sự ích kỷ và thiếu lòng thương xót của các kinh sư khi buộc dân chúng tuân giữ Luật trong từng chi tiết, đang khi chính họ lại không thực hành.

- C 5-7: + Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy: Đây là thói háo danh của các kinh sư và người Pha-ri-sêu. + Đeo những hộp kinh thật lớn: Hộp kinh chứa thẻ kinh. Thẻ kinh là mảnh da mỏng trên đó viết 4 đoạn Kinh Thánh quan trọng là Đnl 6,4-9; 11,13-21; Xh 13, 3-10; 13,11-16. Thẻ kinh này được chứa trong hộp bằng gỗ nhỏ xíu mà người Do Thái thường cột vào tay và trán mỗi khi đọc kinh cầu nguyện, để nhắc họ nhớ và tuân giữ (x. Xh 13,9). + Mang những tua áo thật dài: Các kinh sư và người Pha-ri-sêu thường may áo có tua dài nhằm phô trương. Thói háo danh khiến họ muốn được biệt đãi ở mọi nơi. + Ưa ngồi chỗ nhất trong đám tiệc và chiếm hàng ghế đầu trong hội đường: Người Do thái thường xếp chỗ ngồi trong các đám tiệc hay trong hội đường theo tuổi tác, chức vụ và tài năng. Tuổi tác và chức vụ là điều dễ dàng nhận ra, còn tài trí khôn ngoan thì khó mà nhận biết. Các kinh sư và Pha-ri-sêu thường tỏ ra có tài trí hơn người và tranh dành nhau ngồi chỗ nhất trong đám tiệc và hội đường. + Ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng: Họ tự coi mình là bề trên nên muốn được người khác cúi chào ở nơi công cộng. + Ưa được người ta gọi mình là “ráp-bi”: “ráp-bi” là tước hiệu dân chúng thường dùng khi thưa chuyện với các tiến sĩ Luật. Các môn đệ cũng thường gọi Đức Giê-su như thế (x. Mt 26,25.49; Ga 20,16).

- C 8-10: + Đừng để ai gọi mình là “ráp bi”: Đức Giê-su không đả phá các chức vụ xã hội hay phẩm trật trong Hội Thánh. Nhưng Người muốn các môn đệ đừng tự cao khi đòi người khác phải gọi mình là “ráp bi” nghĩa là “Thầy”. Do đó câu này có thể dịch như sau: “Anh em đừng ham làm thầy thiên hạ” (x. Gc 3,1). + Vì anh em chỉ có một Thầy: Người duy nhất xứng đáng làm “Thầy” không ai khác hơn là Đức Giê-su (x. Ga 13,13-14). Còn tất cả mọi người đều là môn đệ và anh em với nhau. + Đừng gọi ai dưới đất là cha: Đức Giê-su không đả phá cách xưng hô cha con trong gia đình, vì chính Người đã từng dạy người ta phải hiếu kính cha mẹ (x. Mt 15,4-6; 19,19). Người cũng không chống lại thói quen trong Thánh Kinh: đồ đệ nhận sư phụ làm cha tinh thần như ngôn sứ Ê-li-sa gọi ngôn sứ Ê-li-a là “Cha ơi !” (x. 2 V 2,12). Thánh Phao-lô cũng ví mình như người cha trong Đức Ki-tô mà nhờ Tin Mừng ngài đã sinh ra các tín hữu (x. 1 Cr 4,14-17; Gl 4,19; Plm 10), và đã cư xử với họ như cha với con (x. 1 Tx 2,11). + Chỉ có một Cha là Cha trên trời: Cha trên trời ám chỉ Thiên Chúa. Chỉ có một Thiên Chúa là Cha theo bản tính. Do đó, khi ai được người khác gọi là cha thì phải ý thức mình là cha theo nghĩa được tham phần vào tước hiệu của Thiên Chúa Cha. + Đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo: người lãnh đạo được hiểu là mục tử và thủ lãnh cộng đoàn. Chỉ mình Đức Giê-su mới là Mục Tử duy nhất vì Người đã hy sinh mạng sống cho đoàn chiên (x. Ga 10, 11). Còn các mục tử khác như linh mục, mục sư… chỉ được tham phần vào chức vụ lãnh đạo tối cao của Đức Giê-su mà thôi.

- C 11-12: + Người làm lớn hơn phải là người phục vụ: Đức Giê-su nhắn nhủ các môn đệ phải có lòng khiêm nhường, tự hạ và tôn trọng kẻ khác. Họ không được tranh giành nhau địa vị (x. Mt 20,21-28), nhưng phải phục vụ nhau (x. Mt 20,28; Ga 13,14). + Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống: Đức Giê-su không cấm các môn đệ chu tòan bổn phận dạy bảo các tín hữu (x Mt 28,20). Nhưng Người đòi các ông thi hành quyền lãnh đạo trong tinh thần khiêm hạ phục vụ (x. 1 Pr 4,10-11). + Ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên: Ai càng phục vụ thì càng có địa vị cao trong cộng đoàn (x. Mt 25,34-36), xứng đáng được “sự sống muôn đời” (x. Mt 25,46).

4. CÂU HỎI:

1) Các kinh sư và người Pha-ri-sêu là những ai ? Khác nhau thế nào ? 2) Ngồi trên tòa ông Mô-sê nghĩa là gì ?

II. SỐNG LỜI CHÚA

1. LỜI CHÚA: “Các kinh sư và các người Pha-ri-sêu ngồi trên tòa ông Mô-sê mà giảng dạy. Vậy những gì họ nói thì anh em hãy làm hãy giữ. Nhưng đừng theo hành động của họ mà làm, vì họ nói mà không làm” (Mt 23,2-3).

2. CÂU CHUYỆN:

1. BÀI HỌC NHỚ ĐỜI

Trong một làng kia, có một ông thầy đồ. Ông nghĩ mình là người hay chữ nên hay khinh thường dân làng. Một hôm, thầy đồ leo lên một chiếc đò để qua bên kia sông ăn giỗ. Hôm ấy đang mùa nước lũ, nên dòng sông chảy xiết. Khi bác lái đò chèo thuyền ra tới giữa dòng, thì thầy lên tiếng hỏi: “Này ông lái đò, ông có biết chữ “nhất một, nhị hai” không ? Bác lái đò đáp: “Thưa không”. Thầy đồ nói: “Thế là ông đã đi đứt phân nửa cuộc đời rồi đó !” Bấy giờ thuyền gặp chỗ nước chảy mạnh, một khúc cây đụng phải thuyền làm nó chao đảo mạnh rồi lật úp, hất cả hai người xuống sông. Cũng may, bác lái đò đã kịp thời nắm được cánh tay ông thầy đồ, trước khi ông bị nước cuốn đi. Bác lái đò vừa bơi vừa hỏi thầy đồ: “Thưa thầy, thầy không biết bơi sao ?” Thầy hổn hển đáp lại: “Không, không”. Bác lái đò liền nói: “Thế là thầy đã đi đứt cả cuộc đời rồi đó !”. Nói xong, bác ta tiếp tục dìu thầy vào bờ. Hôm ấy thầy đồ bị một phen hú vía và uống no thứ nước sông nhơ bẩn. Từ ngày ấy, thầy đồ ít nói hẳn và không bao giờ còn dám tỏ ra khinh thường những người ít học nữa.

2. MỘT VỊ ĐẠO SĨ GIẢ HIỆU: 

Đêm kia tại một làng đánh cá bên Ấn Độ, một ngư phủ nghèo lẻn vào trong hồ cá của một người nhà giàu để thả lưới bắt cá. Nhưng chưa kịp kéo lưới lên thì đã bị người giàu phát hiện phải chạy trốn. Người này cho gia nhân bao vây hồ rộng mênh mông để bắt cho bằng được tên trộm.

Đám gia nhân đốt đuốc đi tìm khắp nơi nhưng vẫn không tìm thấy bóng dáng của tên trộm đâu cả. Trong khi đó thì anh ngư phủ nghèo đã lấy tro rắc lên đầy mình và đến ngồi dưới một gốc cây gần đó y như một nhà đạo sĩ.

Sau nhiều giờ tìm kiếm, đám gia nhân không thấy kẻ trộm mà chỉ thấy một đạo sĩ ngồi dưới gốc cây đang đắm mình trong suy tư và cầu nguyện. Ngày hôm sau, tiếng đồn về một vị đạo sĩ đang ngồi tu luyện dưới gốc cây bên bờ hồ của nhà phú hộ đang vang đi khắp vùng. Thế là thiện nam tín nữ từ các ngã đường đổ xô đến gốc cây cạnh hồ để chiêm ngưỡng vị tu hành. Người thì mang hoa quả, kẻ thì mang tiền bạc. Chẳng mấy chốc mà đồ cúng được đổ tràn lan quanh nhà tu hành bất đắc dĩ. Bấy giờ nhà tu hành đã nhủ thầm rằng: Thà ta cứ đánh lừa bà con để sống thoải mái, còn hơn phải đi đánh cá vất vả mà chẳng bắt được gì. Nghĩ thế rồi, ông ta tiếp tục đóng vai nhà tu hành đắc đạo: ngày đêm ông tụng niệm và nhận được các đồ ăn dân làng mang tới dâng cúng.

3. GƯƠNG KHIÊM HẠ NGHÈO KHÓ CỦA MỘT GIÁM MỤC:

Đức Cha Bernard Topel (1903-1986) Giám Mục giáo phận Spokane, Wa. Hoa Kỳ, đã viết trên báo của Giáo phận: “Trong thời kỳ họp Công Đồng, các Giám Mục thường hay nói về Giáo Hội như Giáo Hội của người nghèo, tôi nghe mà sinh bối rối, vì tôi chưa thấy chúng ta là Giáo Hội của người nghèo chút nào cả!” Từ cái bối rối này, Đức Cha Topel đã thực thi quyết nghị của Công Đồng giống như Thánh Phanxicô Assisi thực thi Lời Chúa: Đức Cha đã bán Tòa Giám Mục, nhẫn vàng, thánh giá, giây đeo và gậy cẩn ngọc thạch để lấy tiền giúp cho người nghèo. Với bốn ngàn đô, Ngài mua một căn nhà ở ngõ cụt để làm tư dinh. Sau giờ làm việc, Ngài về làm vườn, trồng rau, xin đầu cá người ta vứt bỏ để nấu ăn. Nhiều người không tán đồng hành động của vị giám mục. Họ nói: “Vua thì phải sống cho ra Vua, Chúa thì phải sống cho ra Chúa, Giám mục thì phải sống cho ra Giám mục”. Nguyên là một thạc sĩ toán học, Đức Cha trả lời: “Không phải là kết toán làm thành bài toán. Bài toán chúng ta là phải trừ, chia và nhân: phải bớt tiêu xài xa hoa, để chia sẻ với những người nghèo khó và nhân thêm niềm hy vọng để sống xứng đáng với họ”.

4. LỐI SỐNG BÁC ÁI CÓ GIÁ TRỊ THUYẾT PHỤC HƠN VẠN BÀI GIẢNG:

Một hôm thánh Phanxicô rủ một thầy dòng đi theo mình như sau: “Chiều nay thầy trò mình sẽ cùng đi ra ngoài giảng đạo nhé”. Sau một buổi chiều đi rảo chung quanh các phố xá, khu xóm, làng mạc, hai thầy trò quay trở về tu viện. Khi về tới nhà, thánh nhân liền ngồi xuống ghế và nói: “Tạ ơn Chúa”, rồi tiếp tục giữ im lặng. Thầy dòng đi theo ngài liền hỏi: “Thưa thầy, thầy nói mình đi ra ngoài giảng đạo, mà thực tế con đâu thấy cha giảng gì cho ai đâu ?” thánh nhân mìm cười trả lời: “Chính cách đi đứng tử tế, nói năng chào hỏi những người gặp ngoài đường, cách cư xử bác ái chân thành và ân cần giúp đỡ tha nhân của thầy trò chúng ta đã là một bài giảng hùng hồn, và có sức lay động lòng người rồi đó con”.

Việt Nam có câu: Lời nói hương bay, gương bày lôi kéo”. Nghĩa là rao giảng bằng lời nói mới chỉ giống như hương thơm thoảng qua, còn gương sáng bác ái mới làm cho người đời thán phục và tin vào lời chúng ta rao giảng.

5. KHÔNG ĐƯỢC BÁNG BỔ CHÚA QUA ĐỜI SỐNG BẤT TOÀN CỦA MÌNH

Có một bà vợ thường xuyên càu nhàu về tình trạng khô khan nguội lạnh của ông chồng. Hơn thế nữa, bà còn khinh ghét tất cả những hình ảnh mà ông đã cho xâm trên thân mình.

Ngày kia, trong một cố gắng muốn cải thiện mối quan hệ với vợ, ông đã quyết định xâm hình Chúa Giêsu thật to trên tấm lưng trần của mình. Trở về nhà, ông hãnh diện giơ lưng ra cho vợ xem và hỏi: “Bà có biết ai đây hay không?”. Rồi không đợi cho bà vợ trả lời, ông liền nói: “Chúa đấy”.

Thế nhưng, khi nhìn thấy hình xăm trên lưng của chồng, bà vợ đùng đùng nổi giận và quát lớn:

“Thật là báng bổ. Chúa nào mà lại ở trên cái lưng trần bẩn thỉu và nhớp nhúa của ông !”

Nói rồi, bà vơ lấy cái chổi và cứ thế quất vào tấm lưng của ông khiến ông phải chạy trốn ra ngoài.

Sau trận đòn ấy, ông đến ngồi dưới một gốc cây và tấm tức khóc. Ông khóc không phải vì trân đòn đau của bà vợ, mà vì ông nhận ra rằng mình không có cách nào để làm vui lòng vợ luôn tự hào về tình trạng đạo đức của mình.

3. SUY NIỆM:

1) PHÂN BIỆT HOA THẬT VỚI HOA GIẢ:

Chuyện kể rằng: Ngày kia, nữ hoàng Shaba nghe biết về sự khôn ngoan của vua Sa-lô-mon, muốn thử xem sự khôn ngoan của vua Salomon thực hư ra sao, bà liền gửi tặng nhà vua hai bó hoa giống y như nhau, một bó gồm những bông hoa thật và một bó gồm toàn hoa giả. Bấy giờ vua Sa-lô-mon liền truyền cho lính gác mở cửa sổ, cho hàng đàn ong bướm quanh vùng có thể bay vào trong phòng. Các chú ong và các nàng bướm kia liền đậu vào những bông hoa thật để hút nhụy.

Các bông hoa giả có sắc đẹp nhưng lại thiếu mùi hương, có hình ảnh nhưng lại không sự sống.

Cũng vậy, những kẻ đạo đức giả nói nhiều mà làm chẳng được bao nhiêu, hoặc “họ chỉ nói mà không làm”. Họ mền yếu với bản thân nhưng lại quá nghiêm khắc với thuộc hạ.

2) PHẢI TRÁNH LỐI SỐNG ĐẠO ĐỨC GIẢ:

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su đã quở trách lối sống giả hình của các Kinh sư và Pharisiêu như sau:

- Họ nói mà không làm

- Họ bó những gánh nặng lên vai người khác, còn chính họ không động ngón tay vào.

- Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ trông thấy và khen ngợi.

- Họ ưa ngồi chỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, ưa được bái chào nơi công cộng, và được người ta xưng hô là Thầy (Rápbi).

Có lẽ khi nghe Đức Giêsu quỏ trách như trên, ai trong chúng ta cũng ít nhiều cảm thấy xấu hổ vì nhận ra hình ảnh con người thật của mình trong đó. Nếu không háo danh thì cũng thích khoa trương; Nếu không hay kể công thì cũng muốn được khen gợi; Nếu không ích kỷ thì cũng nói nhiều làm ít…

3) PHẢI TRÁNH THÓI TỰ CAO TỰ ĐẠI:

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su cũng dạy chúng ta phải tránh thói muốn làm cha làm thầy thiên hạ của người Pha-ri-sêu qua : “Đừng để ai gọi mình là thầy, là người lãnh đạo, vì chỉ có một Thầy, một người lãnh đạo tối cao là chính Người. Người cũng dạy chúng ta đừng gọi ai dưới đất này là cha, vì chỉ có một Cha Chung trên trời là Thiên Chúa mà thôi”. Thế mà ở trường, các học sinh đều gọi người dạy mình là thầy cô giáo, các tín hữu gọi các tu sĩ là thầy tu hay sư huynh. Rồi trong gia đình, chúng ta cũng gọi đấng sinh thành ra mình là cha mẹ, tín hữu gọi các linh mục tái sinh mình trong phép rửa tội là cha, gọi giám mục là đức cha, đức giáo hoàng là đức thánh cha, và gọi nhiều vị là Giáo phụ, Thượng phụ, Viện phụ… vậy phải chăng các tín hữu chúng ta đã làm sai lời Chúa dạy ?

Thực ra, chắc một điều là Đức Giê-su không phá bỏ cơ cấu của Hội Thánh. Người cũng không muốn loại bỏ mọi phẩm trật và quyền hành là những điều kiện cần để duy trì cộng đoàn. Do đó, ngay từ thời sơ khai, Hội thánh đã không hiểu câu Lời Chúa nói trên theo nghĩa đen, thánh Phao-lô luôn ý thức mình là cha của các tín hữu và gọi họ là con (x. 1 Cr 4,14-17; Gl 4,19). Trong Hội Thánh cũng có những chức vụ như thầy dạy (x. Cv 13,1), lãnh đạo (x. Cv 15,22).

Như vậy, qua câu này, Đức Giê-su chỉ muốn dạy chúng ta: hãy nhớ rằng mọi quyền bính đều bắt nguồn từ Thiên Chúa và phải quy về cho vinh quang Thiên Chúa. Nếu có ai đang làm thầy dạy người khác, làm người lãnh đạo cộng đoàn, là do họ đã được Đức Giê-su chia sẻ quyền làm Thầy và làm lãnh đạo của Người. Nếu cha mẹ được con cái gọi là cha mẹ, là do họ đã được tham phần vào quyền làm Cha của Thiên Chúa. Nên dù chúng ta đang giữ bất cứ vai trò lãnh đạo nào trong Hội Thánh, chúng ta cũng cần có tinh thần khiêm hạ như lời hôm nay: “Còn tất cả đều là anh em với nhau, là con một Cha trên trời” (Mt 23,8).

4) MÔN ĐỆ CỦA CHÚA PHẢI TRÁNH ĐIỀU GÌ VÀ PHẢI LÀM GÌ ?

 Qua bài Tin mừng này Chúa muốn dạy ta học tập nơi Người mấy điều sau:

+ Lời nói phải đi đôi với việc làm: Đức Giê-su không cấm các kinh sư giảng dạy Lời Chúa, cũng không cấm người Pha-ri-sêu giữ Luật Mô-sê. Vì nếu họ không giảng dạy thì làm sao dân chúng có thể nghe, hiểu và yêu mến Lời Chúa, như người ta thường nói: “Vô tri bất mộ”. Nếu họ không tuân giữ Luật Mô-sê thì họ đâu còn giữ đạo của Thiên Chúa. Điều Đức Giê-su muốn các mục tử của Người là phải tránh “nói mà không làm”, “tránh đốc thúc người ta làm còn mình chỉ khoanh tay đứng nhìn”. Chúng ta cần thực hành lời Đức Giám Mục chủ lễ phong chức linh mục nhắn nhủ các tân chức như sau: “Con hãy TIN điều con đọc. DẠY điều con tin và THI HÀNH điều con dạy”.

+ Tránh thói đạo đức giả hình bề ngoài: Đức Giê-su đã nêu rõ các thói xấu của các kinh sư và người Pha-ri-sêu cần tránh là: “Làm mọi việc cố ý cho người ta thấy”. Nên nhớ rằng: “Hữu xạ tự nhiên hương!”: nếu mình thật sự đạo đức thì tự nhiên người khác sẽ biết, mà không cần phải nói ra, phải phô trương công đức trước mặt người đời để cho người ta khen. Chỉ những ai không có thực trong lòng, mới tìm cách phô trương ra bề ngoài như người ta thường nói: “Thùng rỗng kêu to” và “Dốt hay nói chữ”.

+ Tránh thái độ tự cao tự mãn: Đức Giê-su cũng kêu gọi các tín hữu phải tránh thái độ của các kinh sư và người Pha-ri-sêu như : “Ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là “ráp-bi”, tránh khinh dể những ai thua kém mình. Nên học nơi Đức Giê-su sự “hiền lành và khiêm nhường” trong lòng : “Hãy mang lấy ách của tôi và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (Mt 11,29). Phải tránh thói tự cao vì : “Cao nhân tất hữu cao nhân trị”.

4. THẢO LUẬN:

1) Thánh Phao-lô nói: “Anh em hãy noi gương tôi, như tôi đã noi gương Đức Ki-tô”. Người còn kể ra trăm ngàn nỗi đau khổ ngài đã phải chịu như bị đánh đòi, bị đắm tàu, đói khát, rét mướt, trần trụi… Như vậy phải chăng Phao-lô là một con người phô trương tự mãn ? 2) Ngày nay chúng ta có nên gọi các người dạy học là “thày, cô”, gọi hai đấng sinh thành là “bố, mẹ”, gọi linh mục sinh ra các tín hữu trong phép rửa tội là “cha” hay không ? 3) Trong một bữa tiệc đông quan khách, một người địa vị cao nhất được chủ tiệc mời ngồi vào bàn tiệc danh dự thì có nên tự ý đến ngồi tại bàn cuối để tỏ ra mình khiêm nhường không ? Tại sao ?

5. NGUYỆN CẦU:

- LẠY CHÚA GIÊ-SU. Khi đến với nhau, chúng con thường mang những mặt nạ vì sợ kẻ khác thấy rõ sự thật về mình. Chúng con muốn giữ uy tín cho mình, dù đó chỉ là chiếc mặt nạ giả dối. Khi đến với Chúa, chúng con cũng thường mang những mặt nạ là làm những việc đạo đức bề ngoài để che giấu sự trống rỗng trong tâm hồn. Có khi môi miệng chúng con đang đọc kinh, mà lòng chúng con lại ở xa Chúa. Chúng con cũng thường ngắm mình trong gương, tự ru ngủ và đánh lừa mình về những ưu điểm mà thực ra chúng con không có, mà chỉ là sản phẩm do sự tưởng tượng. Xin giúp chúng con biết cởi bỏ mọi thứ mặt nạ đã ăn sâu vào da thịt chúng con, để chúng con thôi đánh lừa người khác, đánh lừa Chúa, và đánh lừa ngay cả bản thân mình.

- LẠY CHÚA. Nhiều lần chúng con đã tranh giành địa vị với người khác. Chúng con bực tức khi thấy ai đó nhiều ưu điểm hơn chúng con, tài giỏi và thành công hơn chúng con. Chúng con hay dèm pha nói hành kẻ vắng mặt mà chúng con không ưa nhằm hạ uy tín của họ. Chúng con thường hay khoe khoang phóng đại những thành tích của chúng con. Xin giúp chúng con biết noi gương Chúa: luôn sống khiêm hạ và vị tha bác ái. Xin đừng để chúng con rơi vào các thói hư của các kinh sư và người Pha-ri-sêu, đã bị Chúa khiển trách là giả hình, ích kỷ và kiêu căng. Xin cho chúng con luôn biết quan tâm phục vụ tha nhân noi gương Chúa và Mẹ Ma-ri-a xưa

X) HIỆP CÙNG MẸ MA-RI-A.- Đ) XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON.

LM ĐAN VINH –  HHTM

Kính yêu Đức Mẹ thì nhất định có thể đạt tới sự bền chí.- Thánh Bernard of Montjour

       Tháng Mười Một: Ý Cầu Nguyện của Đức Thánh Cha
               Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
Năm Thánh Kỷ Niệm 100 Năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima
            Tháng Mười Một – Cầu Cho Các Linh Hồn

Chúa Nhật 31 TN A | Chúa Nhật 32 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: