Đấng Ái Tử

Giờ G đã điểm. Con Thiên Chúa sắp giáng sinh để ở với chúng ta. Ngài là Đấng Ái Tử, mệnh danh Đấng Emmanuel, và Ngài cũng chính là Vua Công Lý. Khoảng mong chờ chỉ còn một đoạn ngắn nữ thôi, như một cuộc thi ở đoạn chạy nước rút, nghĩ là tội nhân chúng ta sắp được giải thoát. Sự vui mừng cứ tăng dần: “Hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Thiên Chúa, là Đức Vua cao cả” (Tb 13:16). Các bạn nghèo hèn hãy vui lên! (Tv 34:3; Tv 69:33).

Ngôn sứ Isaia đã không thể im hơi lặng tiếng, như ông bày tỏ: “Vì lòng mến Sion, tôi sẽ không nín lặng, vì lòng mến Giêrusalem, tôi nghỉ yên sao đành, tới ngày đức công chính xuất hiện tựa hừng đông, ơn cứu độ của thành rực lên như ngọn đuốc. Rồi muôn dân sẽ được chiêm ngưỡng đức công chính của ngươi, mọi đế vương sẽ được ngắm nhìn vinh quang ngươi tỏ rạng. Người ta sẽ gọi ngươi bằng tên mới, chính là tên miệng Đức Chúa đặt cho” (Is 62:1-2).

Tuyệt vời biết bao, vì mọi sự đều tỏ hiện rõ ràng đến từng chi tiết: “Ngươi sẽ là ngọc miện huy hoàng trong lòng bàn tay Đức Chúa, sẽ là mũ triều thiên vương giả Thiên Chúa ngươi cầm ở tay. Chẳng ai còn réo tên ngươi: ‘Đồ bị ruồng bỏ!’. Xứ sở ngươi hết bị tiếng là ‘phận bạc duyên đơn’. Nhưng ngươi được gọi là ‘ái khanh lòng Ta hỡi!’. Xứ sở ngươi nức tiếng là ‘duyên thắm chỉ hồng’. Vì ngươi sẽ được Đức Chúa đem lòng sủng ái, và Chúa lập hôn ước cùng xứ sở ngươi. Như tài trai sánh duyên cùng thục nữ, Đấng tác tạo ngươi sẽ cưới ngươi về. Như cô dâu là niềm vui cho chú rể, ngươi cũng là niềm vui cho Thiên Chúa ngươi thờ” (Is 62:3-5). Phàm ngôn không đủ từ ngữ để diễn tả niềm vui sướng đó, thậm chí có thể bật khóc vì quá đỗi hạnh phúc!

Từ ngàn xưa Thiên Chúa đã phán hứa: “Ta đã giao ước với người Ta tuyển chọn, đã thề cùng Đa-vít, nghĩa bộc Ta, rằng: dòng dõi ngươi, Ta thiết lập cho đến ngàn đời, ngai vàng ngươi, Ta xây dựng qua muôn thế hệ” (Tv 89:4-5). Vì thế, tác giả Thánh Vịnh vui sướng thân thưa: “Hạnh phúc thay dân nào biết ca ngợi tung hô; nhờ Thánh Nhan soi tỏ, họ tiến lên, lạy Chúa. Nhờ được nghe danh Ngài, họ suốt ngày hớn hở; bởi vì Ngài công chính, nên họ được hiên ngang” (Tv 89:16-17).

Hạnh phúc dâng trào, cuồn cuộn như thác đổ, vì chúng ta được phép cùng Đức Kitô thân thưa với Chúa Cha: “Ngài chính là Thân Phụ, là Thiên Chúa con thờ, là núi đá cho con được cứu độ!” (Tv 89:27). Chúng ta lại tiếp tục vui sướng nghe Thiên Chúa phán hứa: “Ta sẽ yêu thương Người đến muôn thuở và thành tín giữ giao ước với Người” (Tv 89:29). Quả thật, Đấng mà chúng ta sắp sửa được chào đón thật cao cả vô cùng, vì Ngài chính là Đấng nhiệm xuất từ Ngôi Nhất và Ngôi Ba, là Con Yêu Dấu của Đức Chúa Cha.

Một ngày nọ, khi giảng cho người Do-thái, ông Phaolô đứng dậy, giơ tay xin mọi người lưu ý, rồi nói:“Thiên Chúa của dân Ít-ra-en đã chọn cha ông chúng ta, đã làm cho dân này thành một dân lớn trong thời họ cư ngụ ở đất Ai-cập, và đã giơ cánh tay mạnh mẽ của Người mà đem họ ra khỏi đó” (Cv 13:17). Khi Đấng Thiên Sai đến, Ngài cũng sẽ hành động tương tự để cứu thoát chúng ta khỏi ách nô lệ và sự kìm kẹp của tội lỗi.

Sách Công Vụ cho biết: “Sau khi truất phế vua Sa-un, Người đã cho ông Đa-vít xuất hiện làm vua cai trị họ. Người đã làm chứng về ông rằng: Ta đã tìm được Đa-vít, con của Gie-sê, một người đẹp lòng Ta và sẽ thi hành mọi ý muốn của Ta. Từ dòng dõi vua này, theo lời hứa, Thiên Chúa đã đưa đến cho Ít-ra-en một Đấng Cứu Độ là Đức Giêsu” (Cv 13:22-23). Lời hứa đó sắp sửa nên trọn, chỉ ít thời gian nữa thôi, Mùa Vọng chấm dứt để bước vào Mùa Giáng Sinh hân hoan tưng bừng.

Mỗi giai đoạn lịch sử đều có một vị anh hùng giải phóng dân tộc. Thời Tân ước cũng vậy, chúng ta có một vị anh hùng đặc biệt nhất so với từ ngàn xưa tới tận thế, đó là chính Đức Giêsu Kitô, Ngôi Hai Thiên Chúa, đích thân ra tay cứu độ. Và để dọn đường cho Đức Giêsu, ông Gioan đã xuất hiện trước một thời gian để rao giảng kêu gọi toàn dân Ít-ra-en chịu phép rửa tỏ lòng sám hối. Khi sắp hoàn thành sứ mệnh, ông Gioan đã tuyên bố: “Tôi không phải là Đấng mà anh em tưởng đâu, nhưng kìa Đấng ấy đến sau tôi, và tôi không đáng cởi dép cho Người” (Cv 13:25).

Ngôn sứ Gioan là người vĩ đại nhất trong các ngôn sứ, sống khác người và làm nhiều việc kỳ lạ, đến nỗi người ta có thể tưởng là Đấng phải đến theo lời hứa của Thiên Chúa. Nhưng không phải, Gioan chưa là gì cả. Ôi chao!

Thánh Matthêu cho biết gốc tích Đức Giêsu Kitô thế này: Đức Maria, mẹ Người, đã thành hôn với Đức Giuse. Nhưng trước khi hai người về chung sống, Đức Maria đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần. Đức Giuse, chồng Đức Maria, là người công chính và không muốn tố giác bà xã, nên mới định tâm bí mật bỏ đi xa. Nhưng khi Đức Giuse mới chỉ đang toan tính như vậy thôi thì sứ thần Chúa hiện đến báo mộng: “Này Giuse, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Maria vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ” (Mt 1:20-21). Đúng là Thiên Chúa thấu suốt mọi sự (Sbn 28:9; 2 Mcb 7:35; 2 Mcb 9:5; 2 Mcb 12:22; 2 Mcb 15:2; G 28:27; Tv 139:2; 1 Cr 2:10) và thấu suốt cả tâm can (Cn 16:2; Cn 21:2; Kn 1:6; Kn 7:23; Gr 11:20; Gr 20:12; Cv 15:8; Rm 8:22).

Quả thật, tất cả sự việc này đã xảy ra chính xác, đó là để ứng nghiệm lời xưa kia Chúa phán qua miệng ngôn sứ: “Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta” (Mt 1:23). Khi tỉnh giấc, Đức Giuse đã làm như sứ thần Chúa dạy, vừa an tâm vừa vui vẻ đón vợ về nhà. Khi Đức Maria sinh một con trai, Đức Giuse đặt tên cho con trẻ là Giêsu như Sứ thần đã căn dặn trước (Mt 1:24-25).

Thật hạnh phúc biết bao vì chúng ta sắp sửa đón rước chính Cứu Chúa đến ở với chúng ta. Tạ ơn Chúa! Nhưng vấn đề là chúng ta đã thực sự dọn sạch sẽ máng-cỏ-tâm-hồn của mình hay chưa mà thôi. Vì đó mới là điều quan trọng nhất trong Đêm Cực Thánh Giáng Sinh.

Lạy Thiên Chúa, xin giúp chúng con biết dọn sạch tâm hồn sạch mọi thứ bừa bộn để xứng đáng là nơi Con Chúa thực sự ngự vào. Chúng con cầu xin nhân danh Chúa Hài Đồng Giêsu, Đấng cứu độ chúng con. Amen.

 

TRẦM THIÊN THU

Thiên Chúa yêu chúng ta, ban ơn cho chúng ta mà hoàn toàn không muốn chúng ta báo đáp; phàm tất cả những gì của chúng ta -ngay cả cái yếu đuối- thì Ngài cũng yêu.- Thánh Terese of Lisieux

       Tháng Mười Một: Ý Cầu Nguyện của Đức Thánh Cha
               Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
Năm Thánh Kỷ Niệm 100 Năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima
            Tháng Mười Một – Cầu Cho Các Linh Hồn

Chúa Nhật 31 TN A | Chúa Nhật 32 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: