Tấm thảm chùi chân

Một chuyến đi ngàn năm ghi nhớ
Con trở về luyến tiếc ngẫn ngơ
Thế giới ơi! văn minh thắp sáng
Có bao giờ trông thấy hào quang
ngay nơi đây đất đỏ đèo ngang
xóm làng nghèo chứa đầy ruồi nhặng?

Ngôi nhà thờ, vết thương cay đắng
của những ngày chinh chiến xa xưa
Bây giờ đây, không mái che mưa,
Dân dùng tạm nuôi đàn lợn nhỏ!!
Không sờn dạ, tường rêu vách đá
vững vàng như nhân chứng Tình Thương!

Trời lạnh buốt, dốc cao vòi vọi,
Gió rì rào, heo hút đồi sương,
Con đê nhỏ, dòng suối, lạch mương
gập ghềnh như cuộc đời bất trắc,
Nạn nhân lụt cười trong nước mắt,
Bé thơ ngây ngủ gốc tre vàng

Con đứng lặng, bàng hoàng sửng sốt
Đây là đâu? rừng sâu muổi đốt?
Hay Giêsu biến dạng Thiên Đàng?
Con thấy cảnh lầm than đau buốt :
Nhìn người chồng cày ruộng thay trâu
trong khi vợ cúi đầu đẩy luống…

Con chợt hiểu: Dưa cà, rau muống
Thầy cùng bàn, bữa đói bữa no
Thầy của con! chính Thầy con đó!
Muốn gặp Ngài, con phải nhỏ đi
Con phải thấp ngang bằng mặt đất…

Xin cho đời con tàn tệ nhất:
Tấm thảm chùi chân của thế gian
Mỗi bàn chân qúi gía vô vàn
Vì tình người làm đẹp trần gian
Và Thiên Chúa là nguồn Yêu Mến…

Đông Khê

(Cảm nghiệm về chuyến đi VN, viếng thăm những
vùng quê từ Nam ra Bắc, làng mạc xa xôi đèo heo
hút gió, thôn xóm Thượng Du Cao Bằng, Lạng Sơn)

Chuyên Mục: Thơ 

Nơi nào đầy dẫy sự mất mát, thì tôi phải gieo xuống hạt giống cậy trông.

       Tháng Mười Một: Ý Cầu Nguyện của Đức Thánh Cha
               Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
Năm Thánh Kỷ Niệm 100 Năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima
            Tháng Mười Một – Cầu Cho Các Linh Hồn

Chúa Nhật 31 TN A | Chúa Nhật 32 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: