Tình Cha

Gia đình tôi : Mẹ tôi, tôi và 3 em kém may mắn vì sự ra đi quá sớm của Cha. Kém may mắn nhất nhà có thể nói đó chính là Út Mỹ. Út Mỹ cất tiếng khóc chào đời khi Cha đã đi xa lắm.

Chẳng ai mong, chẳng ai muốn rằng cha mình phải ra đi sớm bao giờ cả. Nhưng, thân phận con người mỏng dòn không ai nói trước được.

Dù kém may mắn nhưng tôi vẫn may mắn hơn 3 em bởi lẽ tôi vẫn được gần cha của mình, được sống cùng với Cha và nhất là được thụ hưởng đời sống đạo đức và hiền lành của Cha.

Tới tuổi đi lính, ắt hẳn có trốn cũng không thoát hay nói cách khác là phải lên đường để bảo vệ quê hương. Ở đồn, ít khi được về thăm nhà để rồi đời sống đạo cũng không được bình thường như bao người khác. Vì xa nhà, xa vợ, xa con và xa nhà thờ để rồi mỗi khi có dịp về thăm nhà thì điểm đến đầu tiên của Cha tôi chính là … nhà thờ.

Cha tìm đến nhà thờ để xưng tội. Đầu tiên là cái tội bỏ lễ Chúa Nhật vì đồn lính của Cha không có Lễ … Rồi những ngày ở nhà với vợ con, điều đầu tiên mà Cha nhắc nhớ đó là kinh hạt chung với nhau và tham dự Thánh Lễ mỗi ngày.

Còn nhỏ, cũng chưa ý thức lắm về cách sống của Cha nhưng dần dần nhìn nơi Cha có một cung cách khác lạ. Cha tôi không tài hoa như những người khác hay có tài lãnh đạo trong quân nhân. Có lẽ, Cha tôi có tài nhất là cái tài lặng lẽ và chịu thua thiệt.

Còn nhớ, mấy người bạn trong xóm Tết đến kéo đến nhà tôi chơi cờ vui với nhau. Chẳng hiểu sao ông bạn hàng xóm thua cờ và nổi nóng đòi đánh Cha. Để cho qua chuyện, Cha tôi âm thầm lặng lẽ bỏ đi để nguôi cơn giận.

Tưởng chừng người hàng xóm sẽ dịu đi nhưng rồi cơn giận đó lại cứ chất chứa tron người đến độ ông canh cha tôi lên quận đi ngang nhà là đón đường đánh. Cùng lên quận với cậu Hai và người con của cậu Hai là 3 người, khi nghe hàng xóm bảo ông hàng xóm đón đường đánh Cha. Nghe vậy, cha bàn với cậu và anh là băng ngang đường ruộng để đi cho … nó lành.

Cha tôi chẳng có biệt tài gì, có chăng là có nụ cười cũng như tấm lòng khiêm hạ để rồi trong xóm đặt cho cha cái tên “Sáu cười khô”.

Mà thật ! Ai nói gì nói, có khi đụng chạm đến Cha nhưng Cha tôi vẫn lẳng lặng và cười.

Nhớ có lần ham chơi về trễ. Cha giận lắm nhưng rồi Cha cho tôi nợ … 2 roi để lầ sau đánh. 2 roi tôi nợ Cha đến bây giờ tôi vẫn còn nợ.

Không chỉ nợ Cha 2 roi mà còn nợ Cha nhiều vì những lần những lúc làm cho Cha buồn và nợ nhất là Cha đã cùng Mẹ tạo nên hình nên dạng ra tôi và nợ nhất là cung cách sống hiền lành và khiêm nhượng của Cha.

Thật sự mà nói, ngày hôm nay, chúng tôi có được như vậy phải chăng đó chính là nhờ sự đạo đức, hiền lành và khiêm nhường của Cha. Đặc biệt là đời sống đức tin mà Cha đã truyền lại, truyền qua con người của anh em chúng tôi.

Viết về Cha, kỷ niệm về Cha thật sự chẳng bao giờ viết hết được, kể xong được bởi đơn giản lòng của Cha quá bao la.

Ngày hôm nay, dù hơn 40 trôi qua vắng bóng Cha nhưng trong tâm Cha thật gần. Cha gần Mẹ, gần tôi cũng như gần các em và nhất là Út Mỹ. Tôi có cảm tưởng như Cha gần lắm để giữ gìn, để chở che người vợ hiền Lucia của Cha cùng với 4 đứa con nhỏ dại.

Giờ này dù lớn, dù khôn một chút, dù thành công một tí nhưng với Cha, chúng tôi vẫn mãi mãi là những đứa trẻ thơ nhỏ bé trong vòng tay yêu thương không chỉ của Cha và của Mẹ Lucia nữa.

Nghĩ về Cha, nhớ về Cha nhiều lắm nhưng nhớ nhất đó là lòng đạo đức, sự hiền lành và khiêm nhường của Cha.

Xin Cha tiếp tục phù hộ, chở che Mẹ Sáu cũng như chúng con trong vòng tay yêu thương của Cha, Cha nhé !

Tình Cha ấm áp như vầng Thái Dương.

Cha ơi ! Mẹ, các em, đặc biệt Châu ngỗ nghịch của Cha nhớ Cha nhiều lắm.

Micae Thành Châu

Chuyên Mục: Chia Sẻ Tâm Linh 

Ai có thể yêu mến Đức Mẹ Maria đến chết, thì nhất định sẽ không mất đi ân sủng.- Thánh Bernardus

       Tháng Mười: Ý Cầu Nguyện của Đức Thánh Cha
               Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
Năm Thánh Kỷ Niệm 100 Năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima

Chúa Nhật 27 TN A | Chúa Nhật 28 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: