Lạy Chúa, xin cứu con – Chương 4: Em nói: “Em sống bên dưới thành phố, trong những ống cống”

Đứa trẻ ngồi sát bên tôi, thu lu trên chiếc ghế, một tay cầm cây bút chì, tay kia cầm một tập giấy đã cũ rích.

Đó là một trong những đứa trẻ lạ kỳ, những đứa trẻ đã đến với chúng tôi trong ánh mắt u hoài và tuyệt vọng, với một nỗi đau giấu kín bên trong, nhưng lại gây xúc động dữ dội, đến nỗi các bạn có thể nhìn thấy nỗi đau ấy xuyên qua thân xác của chúng.

“Xin chào” đó là tất cả những gì thằng bé đã lẩm nhẩm trong miệng khi chúng tôi mở cổng trung tâm đón nó vào sáng hôm nay.

Thằng bé hỏi:

“Em xin ở lại đây ít lâu được không?”

Sau khi đón nhận thằng bé vào trung tâm Nhà Giao Ước tại thành phố New York và cho biết chúng tôi rất quan tâm và sẽ giúp đỡ nó, chúng tôi đã dìu các xác đã rệu rạo mỏi mệt của nó đặt xuống chiếc trường kỷ, để cho nó nghỉ ngơi một lúc.

Thằng bé ngồi tại chỗ đó suốt hai giờ đồng hồ, mắt nhắm nghiền, một cái ba lô cũ rích, tả tơi đặt dưới chân, một cây bút chì và một tập giấy đặt trong lòng nó.

Tôi có hàng triệu công việc cần làm, hàng ngàn điều này việc nọ trong đầu, và hàng trăm đứa trẻ tôi cần phải trao đổi, nhưng tôi quyết định ở lại bên chiếc trường kỷ, bên cạnh thằng nhỏ để chờ đợi.

Tôi không thể nào để nhỡ mất cơ hội, vì chúng tôi có thể đánh mất thằng bé.

Sau cùng, sau một thời gian dài dẵng như vô tận, thằng bé đã mở mắt ra. Hai con mắt hoăm hoắm, lạc lõng nhất mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy.

Tôi cố gắng bắt chuyện:

“Có lẽ em mệt lắm nhỉ.”

Ánh mắt của nó nháy nháy, chậm rãi đồng ý.

Tôi hỏi tiếp:

“Soeur rất vui mừng vì em đã gặp được chúng tôi. Thế tên em là gì?”

Câu hỏi dường như làm cho thằng bé thảng thốt, hình như xưa nay chưa từng có ai tỏ vẻ quan tâm đến độ hỏi tên tuổi danh tánh của nó.

Thằng bé đáp lí nhí trong miệng:

“Em tên Michael.”

Tôi hỏi:

“Thế em ở đâu?”

Michael nhắm mắt lại một lúc nữa, đắn đo không biết có nên trả lời hay không, rồi có vẻ ngại ngùng nói:

“Có lẽ Soeur không tin em.”

Tôi đáp lại:

“Cố lên. Soeur rất muốn giúp đỡ em. Chúng tôi tất cả đều muốn như vậy.”

Thằng bé lại nhìn thẳng vào tôi, với ánh mắt hoài nghi “không-biết-có-nên-nói-hay-không” mà thỉnh thoảng đám trẻ vẫn trầm ngâm khi đứng trên tấm ván nhảy cầu lần đầu tiên, không biết đã đến lúc tung cú nhảy hay chưa. Tôi mỉm cười nhăn nhó, cố gắng thúc giục thằng nhé cứ nhảy đại. Sau một quãng thời gian lâu la vô tận, cuối cùng thằng bé cũng ấp úng nho nhỏ:

“Em sống dưới thành phố này. Trong những đường cống.”

Nó nói lớn hơn:

“Em sống ở ngay tại đây.”

Vừa nói, nó vừa trao tập giấy cho tôi.

Trên tập giấy được vẽ rất tỉ mỉ, từ trang này sang trang khác là những cảnh tăm tối nhưng sinh động về cái thế giới của Michael, một nơi mà tôi chưa từng nhìn thấy bao giờ.

Chỉ vào hình vẽ một gian phòng tối thui, đầy những thùng, những hộp, và một cái gì giống như chiếc ghế, tôi hỏi:

“Phải em sống ở đây không?”

Thằng bé gật đầu:

“Vâng.”

Tôi chỉ vào hình vẽ một phụ nữ, gương mặt lem luốc, tay bồng một thằng bé, có lẽ chính là Michael, và hỏi:

“Phải mẹ em đây không?’

Michael gật đầu:

“Dạ phải.”

Tôi hỏi tiếp:

“Cha em cũng ở đây luôn phải không?”

Michael khựng lại một chút, rụt cổ, rồi nhắm nghiền đôi mắt.

Tôi hỏi:

“Em không muốn đề cập đến chuyện đó phải không?”

Michael gật đầu, nói lẩm nhẩm vừa đủ nghe:

“Em không có cha.”

Tôi đặt tay lên vai của Michael, và an ủi một lúc. Có thể nói là Michael đã kể cho tôi nghe rất nhiều. Nói và nhớ lại như thế đã là một điều đòi hỏi em quá nhiều.

Tôi vỗ về:

“Chúng tôi thực lòng mong muốn em sẽ ở lại đây.”

Rồi tôi nhấn mạnh:

“Soeur rất muốn em ở lại đây. Em có muốn ăn uống gì không, và rồi ngủ lại đây nhé?”

Đôi môi của Michael khẽ nở một nụ cười, và mắt của nó nhắm nghiền lại, rồi khẽ nói:

“Vâng. Xin cảm ơn, Soeur.”

Tôi vẫy Jim lại.

Jim là một cố vấn tuyệt vời của chúng tôi (với tất cả sự khách quan, tôi phải nhận là mọi người trong ban điều hành Nhà Giao Ước đều rất tuyệt vời!) và nhờ Jim giúp đỡ cho Michael. Tôi nói:

“Em chịu khó chăm sóc đặc biệt cho Michael nhé!”

Rồi tôi nhấn giọng lớn hơn một chút để Michael có thể nghe thấy rõ ràng:

“Michael là một đứa trẻ tuyệt vời.”

Đang đi dọc theo hành lang, nghe thấy lời của tôi, Michael mỉm cười, rồi ngoảnh lại, gật đầu một cái cảm ơn.

Cho đến lúc này, đã mười giờ đồng hồ trôi qua, tôi vẫn cứ miên man suy nghĩ về đứa trẻ này.

Tôi muốn nói Michael là một đứa trẻ chính thức mà lại không chính thức của chúng tôi, đứa trẻ của Mùa Chay năm nay. (Tôi tin mỗi năm Thiên Chúa gửi đến cho tôi một đứa trẻ đặc biệt để nhắc nhở về ý nghĩa đầy đủ của mùa Chay).

Tôi nghĩ mùa Chay là mùa chúng ta phải xét mình, phải kiểm điểm bản thân, phải tự vấn, phải nhìn mình trong tấm gương để xem chúng ta đích thực như thế nào.

(Tôi chẳng phải là một người thích mùa Chay nhất thế giới. Thực ra, tôi chẳng thích mùa Chay chút nào…. Mùa Chay, theo chỗ tôi đoán, chẳng phải là một cái gì buộc chúng ta phải thích).

Mùa Chay là thời gian để suy xét chúng ta đã sử dụng những của cải trần gian và xử đối với tha nhân như thế nào. Đó là một thời gian để xem xét chúng ta có thực sự đang sống một cuộc sống đầy yêu thương hay không, một thời gian để lặng lẽ nhìn lại linh hồn mình hầu biết chắc mọi sự đang diễn tiến tốt đẹp, xuôi thuận và để xác định các khiếm khuyết đang nằm ở đâu.

Mùa Chay là mùa để đưa ra các quyết định cải đổi cuộc sống, bắt đầu bằng việc thực hiện các điều quyết định ấy….

Có dễ dàng không? Không dễ dàng chút nào, và không ai nghĩ là dễ dàng. Mùa Chay không phải là dùng thời gian 40 ngày để nhìn chằm chằm vào tấm gương linh hồn của chúng ta để tỉ mỉ xem xét, kiểm kê, đánh giá một cách dễ dãi. Chẳng dễ dàng chút nào khi chúng ta tự hỏi chúng ta có thực sự tốt lành, có thực sự nhân đức, có thực sự trung thành, và có thực sự cảm thông như chúng ta muốn hay không. Tôi cho rằng mùa Chay là một thời gian thuận tiện. Mùa Chay là thời gian chúng ta được yêu cầu hãy sống thân mật với Thiên Chúa hơn nữa.

Thế còn Michael thì sao? Còn những đứa trẻ như Michael thì sao? Tôi cho rằng tất cả các chúng đều hiểu mùa Chay và những ý muốn của Thiên Chúa về mùa Chay tốt hơn bất kỳ ai trong chúng ta rất nhiều. Những đứa trẻ ấy sống trong một mùa Chay triền miên… một cuộc sống triền miên phải tự vấn, phải tự nhìn lại, phải tự đánh giá về những mất mát.

Những đứa trẻ ấy vẫn tự hỏi, hỏi đi hỏi lại:

“Tôi đã làm gì sai trái? Tại sao tôi phải sống như thế này… Tại sao không có ai yêu thương tôi… Tôi khổ sở vì tôi không xứng đáng với một điều nào tốt đẹp hơn sao?”

Đôi khi, như trong trường hợp của Michael, hành vi suy tư và tự vấn rất mãnh liệt và đau đớn, chúng chỉ có thể chia sẻ điều ấy qua việc vẽ nghệch ngoạc lên một tập giấy. Nói thành lời, và nghe những lời ấy… rất đau đớn.

Mùa Chay thực sự ở trong tâm hồn của các trẻ ấy từng giây phút trong suốt cuộc sống của chúng.

Dĩ nhiên, nhìn thấy Thiên Chúa trong ánh mắt u hoài và khuôn mặt hốc hác của các trẻ ấy không phải là một điều dễ dàng. Tôi biết, tôi biết rõ, ở đó, các bạn sẽ nhìn thấy Chúa.

Tôi xin được yêu cầu các bạn hai điều cho các trẻ em của chúng ta trong mùa Chay này. Trước nhất, ước chi các bạn hãy đọc cho các trẻ em của chúng tôi mỗi ngày một lời kinh. Xin cầu nguyện cho 1.400 trẻ em, những đứa trẻ may mắn đã tìm được sự giúp đỡ trong các trung tâm của chúng tôi, và cho cả những đứa trẻ khác đang đi tìm, đang sống dưới những đường xe điện ngầm, vẫn đang thoi thóp trong một mùa Chay căng thẳng triền miên, lúc nào cũng tự hỏi, mà dường như không bao giờ chấm dứt. Những lời cầu nguyện của các bạn có ý nghĩa rất nhiều đối với các trẻ này, và cả đối với tôi nữa. Xin cảm ơn các bạn về điều ấy.

Và hôm nay, các bạn có thể giúp các trẻ em của chúng tôi một món quà mùa Chay được không? Nhu cầu của chúng tôi hiện nay rất lớn. Nhờ lòng tốt tuyệt vời cũng như lời cầu nguyện và sự nâng đỡ của các bạn, mà chúng tôi đã có thể giúp đỡ hơn 48.000 trẻ em trong năm nay. Tất cả các em ấy đang tìm kiếm. Tất cả các em ấy đang hy vọng. Tất cả các em ấy đang tự hỏi không biết có một thế giới nào tốt đẹp hơn cho chúng hay không.

Đức bác ái của các bạn sẽ làm cho tất cả các em ra khác. Các bạn thực sự làm được điều ấy. Chúng tôi không thể ở lại đây được với các trẻ nếu thiếu các bạn. Các bạn hãy giúp đỡ ngay bây giờ được không?

Cảm ơn các bạn vì đã đọc những dòng này và cầu nguyện cho các trẻ của chúng tôi. Chúng tôi sẽ không bao giờ, không bao giờ ngưng cảm tạ Thiên Chúa vì các bạn đã gặp được chúng tôi. Không bao giờ! Đặc biệt là trong mùa Chay này….

“Tôi nhìn thấy trên đường phố một đứa bé gái đang co ro lạnh lẽo, với chỉ một chiếc áo mỏng manh, thèm thuồng một bữa ăn ngon lành. Tôi đâm ra uất ức và thưa với Thiên Chúa: ‘Sao Chúa lại nỡ để xảy ra như thế này? Sao Chúa không làm một điều gì đi chứ?’ Thế mà Thiên Chúa vẫn làm thinh. Tối hôm ấy, Thiên Chúa bỗng nhiên đã trả lời nhỏ nhẹ: ‘Cha đã làm rồi đấy chứ. Cha đã tạo dựng con.’”

Chia sẻ Bài này:

Related posts

Leave a Comment