Hai chúng tôi mải miết tìm
con đường dẫn vào vùng núi đá. Đây là vùng núi đá nguyên
thủy chưa được khai thác và du khách đến vùng này cũng
rất thưa thớt. Chúng tôi biết được tình cờ do anh bạn
khéo đưa chuyện với dân địa phương. Người này nhắc đến
vùng núi đá chưa được khai thác. Trong đó có nhiều thú
vật, có gốc cổ thụ và suối nước trong. Càng nghe tả càng
gợi tính mạo hiểm. Trước khi chia tay anh bạn tôi nhờ người
đó phác họa cho tấm bản đồ vẽ tay dẫn đến vùng núi
đá trinh nguyên.
Hôm sau chúng tôi dậy sớm lên đường. Từ chỗ ở đến
đó mất gần 3 giờ lái xe, tính ra thì không xa mấy. Thực
tế tìm đúng đường vào núi đá khá gian nan. Bản vẽ có
một đường dẫn vào, trên thực tế ngay lối vào đã
thấy ba bốn đường đất mòn, đường nào cũng có vết xe
mới chạy qua. Gần 20 phút sau chúng tôi lại phải vòng ra vì
con đường chúng tôi chọn là con đường riêng dẫn vào tư
gia. Nhà không cổng vài ba con chó coi dữ dằn hờm sẵn nên
không dám xuống khỏi xe bấm chuông hỏi thăm. Đám chó
gầm gừ, không kiên nhẫn bằng chó, chúng tôi đành ra đi.
Đàn chó vẫy đuôi thầm cám ơn vì sự hiện diện của chúng
tôi gây phiền cho chúng. Còn hai con đường nữa để chọn.
Chọn bên trái sai bây giờ chọn bên phải hay chính lộ. Chúng
tôi chọn đi thẳng. Được hơn mười phút lại gặp một
ngã ba khác. Một quyết định mù quáng khác. Cũng may lần này
chọn đúng đường. Đến nơi đã gần một giờ chiều. Đoạn
đường chỉ cần ba giờ cho dân địa phương chúng tôi
phải mất gần năm giờ.
Bị
hớp hồn bởi cái hùng vĩ của núi rừng, Từ trên cao nhìn
xuống vực thẳm thấy một mầu xanh hút tầm mắt, tiếng
suối reo vui tai, cái lạnh ngất ngây cảnh núi toả ra từ các
phiến đá khổng lồ, các ngọn núi sừng sững. Đến cửa
văn phòng chúng tôi trả tiền và được trao cho một bản
đồ vẽ tay rất sơ sài. Người chủ khu núi đá hùng vĩ cũng
khá đồ sộ, bà già lùn, lực lưỡng, tròn trĩnh như một
hòn đá hình củ khoai. Sau vài câu xã giao chúng tôi lên đường.
Chung quanh chỗ chúng tôi đậu xe có vài ba xe khác đang cắm
trại.
Yên tâm bước từng bậc thang đi xuống. Ngay đầu bực
thang đã thấy một cây hình dạng cây cau cao ngang ngực người
trái đỏ chót mời gọi, cả hai vội chụp lia lịa. Đi thêm
lại thấy một cây khác xinh hơn bụi trước lại chụp.
Cứ thế chụp, toành cảnh đẹp. Đáng chuyến đi.
Hơn tiếng đồng hồ sau chúng tôi vẫn chưa xa chỗ khởi hành
là bao vì mất quá nhiều giờ chụp hình. Ham chụp hình, nhìn
cảnh vật, ngó thú rừng quên hẳn việc lạc đường sáng
nay. Cái đẹp thiên nhiên mời gọi, hớp hồn khiến quên
cả mệt mỏi, đói khát.
Đến con suối, tay mỏi rã rời, chân bủn rủn thì ra chưa
ăn gì từ sáng sớm. Ngồi trên gềnh đá chân chạm nước,
anh bạn tôi cảnh cáo
Coi chừng cá sấu vì vùng này rất nhiều sấu.
Tôi đâm hoảng nhưng cả hai cùng lên tiếng nếu có sấu
hẳn phải có bảng cấm xuống nước. Có lẽ an toàn, hơn
nữa sấu không thích suối nước chảy mạnh. Hai người
lại thả chân trong nước, ăn bánh mì khô. Ít khi thưởng
thức miếng bánh khô trét bơ ngon như thế. Chân mát rượi,
miệng nhai bánh thưởng thức chất ngọt lịm từ bột mì và
mùi thơm của bơ thấy đời lên hương lạ thường. Tưởng
chỉ ngả lưng một chút ai ngờ cả hai đi vào giấc mộng vàng.
Khi mở mắt ra còn ngạc nhiên hơn nữa, vây quanh chúng tôi
là ba bốn con đại thử ngồi chồm hổm mắt đăm đăm ngó.
Thấy chúng tôi cựa quạy con nhát gan phóng xa, con bạo
ngồi đó nhìn trừng trừng.
Tiếp tục lần theo con suối cho đến khi chạm phải gềnh núi
lớn đành theo con đường mòn dẫn lên sườn núi. Cuối
đường mòn phải leo qua một khu vực toàn đá, không thể
đi dễ dàng, khi đi thẳng, khi vịn vào đá, khi khom người
luồn cúi, khi bò sát mặt đá chui lọt những lỗ hổng
giữa các khe đá. Khi chui qua các hông đá, bàn tay chạm cái
mùi lạnh khí đá toả ra, thình lình cơn gió thoảng đưa
nhanh vào mặt làm tươi hẳn cái mệt mỏi. Lần đầu tiên
chúng tôi thấy con rắn tắm nắng, nó nằm dài trên tảng
đá, phơi cái bụng phệ ra nắng, đầu cuộn tròn dấu dưới
bụng, cái đuôi chầm chậm nhịp nhàng đưa lên đưa xuống
nhẹ nhàng như cánh lá khô trước gió. Nó nằm an nhàn,
thảnh thơi. Do tiếng động nó trường mình núp sau kẽ đá,
nhưng không trốn hẳn mà để thò đuôi lơ lửng ra ngoài trông
như một rễ cây khô.
Nhìn đồng hồ chúng tôi thấy không thể đi hơn được
nữa bèn hè nhau trở lại. Ham vui lúc đi không để ý các
khúc quanh, lối rẽ đến lúc về mới kiểm soát lại bản
đồ mình đang ở vị trí nào. Đến lúc này cả hai đều
hoảng. Tấm bản đồ có trong tay cũng mù mờ như núi
rừng, như đá tảng. Xem trước xem sau, nhìn tới lui không
thể nhận ra cảnh vật quanh ta với hình vẽ và các mốc
trong bản đồ. Đang ở đâu là câu hỏi hai người không đồng
ý với nhau. Kẻ cho là đây là điểm vẽ tô sơn trên đá
đúng với hình vẽ trong bản đồ, người cho là không
phải vì cứ theo đó mà đi một lát lại thấy cảnh vật
thay đổi, các mốc vẽ trên đá và các chỉ dẫn trong bản
đồ không trùng hợp. Gió lạnh hơn, ánh mặt trời xuống
nhanh hơn hình như núi rừng đi ngủ sớm hơn đồng bằng và
thành phố. Mới năm giờ mà trời sâm sẩm tối. Thực ra
trời còn sáng lắm từng tia sáng chiếu dọi xuyên qua cành
cây rất rõ nhưng từ thung lũng hơi nước quyện lên cao
tạo thành một cảnh mù sương.
Không rõ xa hay gần chỗ mình đậu xe. Nhìn lên chỉ thấy
bờ đá cao chót vót. Làm sao tìm đường lên đỉnh quả là
nhiêu khê. Các con thằn lằn đuôi cụt bò ra, mấy con mối
đâu đó cũng xuất hiện và thỉnh thoảng có chú dơi háu
đói bỏ đàn một mình quanh quẩn bắt mồi. Tối hơn một
chút mối lo tăng hơn nhiều vì nếu tối quá làm sao nhìn
thấy đường để bước. Hình ảnh con rắn phơi nắng ban
trưa sống lại vì rắn thường ăn đêm và chập choạng
tối chúng từ hang bò ra săn mồi. Nơi ít nước đã thấy cóc
nhái lên tiếng mừng buổi tối, tiếng chim rúc rích xa
gần, vài con có tiếng kêu như lạc mẹ nghe lạ tai vì chưa
bao giờ nghe tiếng chim hót vang vọng như tiếng kêu
‘mẹ ơi, mẹ à, mẹ ơi’.
Không
phải là tưởng tượng. Thực tế tiếng kêu vang vọng do cây
rừng tạo ra âm thanh tìm mẹ. khi lạc đường tai trở nên
thính lạ thường, mọi tiếng động lớn nhỏ, xa gần đều
lọt vào tai. Các con đại thử lớn nhỏ ban ngày trốn đâu
giờ cũng mò ra nhiều hơn. Chúng nhìn hai đứa tôi như kẻ
lạ xâm phạm vùng chúng làm chủ ban đêm. Càng mờ tối chúng
tôi càng bước nhanh, bước đại không còn giờ để nhìn
bản đồ, không còn giờ để bàn thảo. Bước đại, bước
cách xa nhau khoảng vài chục thước, người đi trước kẻ
theo sau nhất định không bàn thảo thêm, không nhìn bản đồ
nữa dù có tiếng réo gọi sau lưng là sai đường rồi,
quẹo phải mới trúng, quẹo trái là sai. Không còn giờ để
nói đến đúng sai, đi đại, tới đâu thì tới vì không
nhanh chân nhảy trên các phiến đá, trời tối làm sao mà đi
hơn nữa rắn bò ra lỡ có bề gì làm sao tìm được xe
cứu thương, nhờ ai giúp. Không nhanh chân thì trú ngụ nơi
đâu giữa cảnh rừng hoang, nằm phiến đá hẳn lạnh
buốt. Hiện tại chân không lạnh, người không lạnh nhưng
hai vai hơi tái tê vì cái lạnh nhẹ nhàng thấm vào người.
Sau gần hai giờ bước rộn rã, nhảy phóng, leo trèo nhờ ánh
trăng chúng tôi nhìn thấy chân cầu thang lúc trưa đi
xuống. Cả hai đều hô lên một lúc,
Đúng rồi chân cầu thang lúc sáng ra đi.
Nhìn thấy chân cầu thang mừng ơi là mừng nhưng chân lại
bủn rủn, tay mỏi rời, mệt lả, mồ hôi trán lăn dài trên
má, dù ngoài trời khá lạnh. Không ngờ lo sợ lạc lối,
mất đường và ý chí vượt thắng cả cái mỏi mệt của
thân xác. Đến khi xác định đúng hướng thì thân xác
lại đòi nghỉ, không chịu đi nữa vì bắt nó làm việc quá
mức. Cả hai đều cảm thấy như vậy, đều thấy cần
nghỉ, không thể tiếp tục.
Nghỉ một lát cho lại sức. Lạnh và đói dục đứng dậy
lần mò lên cầu thang, mới bước được mấy bước anh
bạn tôi lên tiếng,
Lạ sáng nay đi không thấy cành cây đổ xuống lối đi,
nhìn quanh không thấy cây to lớn sao lại có cành chặn ngang
lối đi. Không lẽ người chủ dùng cành cây như rào cản
lối lên xuống.
Còn đang thắc mắc thì anh bạn hô lên,
Thôi ông ơi đừng tiến tới nữa hình như là con trăn thì
phải, giống lắm, nó nằm ngang lối đi, cẩn thận đấy.
Con trăn cỡ này nó nuốt mình cái một.
Cả hai lên tiếng, con trăn hình như điếc, không nghe cứ
nằm im như khúc cây. Đến gần hơn xác định rõ thật, con
trăn. Cả hai lùi lại. Làm sao đi qua, không thể phóng ngang
mình nó mà lên. Chọn đường khác thì không có, độc lộ
mà con trăn đòi làm chủ.
Hai đứa thi nhau nhặt đá ném hy vọng tiếng động làm nó
chuyển mình. Trong lúc bối rối càng ném càng trật. Tôi cũng
vào tay chọi đá có hạng nay phần sợ phần đứng xa sợ
con trăn phản công nên chọi hoài không trúng. Không trúng nó
không nhúc nhích. Tay khá mỏi vì chọi lúc đói. May mắn anh
bạn chọi ngay lưng, nó từ từ luồn. Vẫn chưa dám liều
phải chọi thêm vài ba cục nữa, đứng yên nghe động tĩnh
rồi cùng hè nhau phóng thật nhanh qua chỗ con trăn nằm. Cả
hai phóng như bay lên dốc. Đến đỉnh dốc mới rõ khi lo
lắng sợ chết người nào cũng nhanh chân, lẹ tay và nhiều
sức.
Vào trong xe có loại bánh kẹo nào nhiều chất đường
nhất được xơi trước. Sao nó ngon tệ, nhai đến đâu
nuốt đến đó, nó để lại cái vị thơm ngon ngây ngất. Bình
thường chê kẹo nhiều chất đường, tối nay nó lại ngon
lạ thường. Bao nhiêu bánh ế ẩm trong mấy ngày qua nay được
thanh toán sạch trước khi lái xe về khách sạn. Nhờ ánh trăng
đường bớt tối, có nhiều con đại thử và vài ba con nhím
và thỏ hai mắt đỏ như hai hòn tiết tròn xoe.
Chỉ mất hơn ba giờ là về đến nhà, trong khi đó lúc đi
phải mất hơn năm giờ. Tắm rửa xong chưa đi ngủ ngay nhưng
còn ngồi hồi tưởng lại cái đẹp và cám cảnh lúc lạc
đường. Bây giờ cảm nghĩ mỗi người mới xả ra, không
phiền hà, trách nhau. Cả hai cùng tranh nói.
Thèm nói
Những ngày sau đó gặp ai câu chuyện lạc núi đá cũng là
đề tài nóng bỏng. Mọi chi tiết được kể rất rành
mạch, bài bản đàng hoàng như một bài văn tả chân. Từ
chi tiết nhỏ nhặt: Nào là cảm giác tê buốt ngâm chân dưới
suối, rợn tóc gáy vội rút chân lên tưởng bị đỉa đeo
không ngờ đó là sợi rong đen cuốn cổ chân. Nào là đại
thử mẹ mang con trong túi dưới bụng, toàn thân trong túi
trừ hai cái chân nhỏ nhắn xinh xinh, đạp đạp theo đà bước
của mẹ.
Cái kinh nghiệm thèm nói, khát nói giúp chúng tôi hiểu hơn
cảm tưởng, tâm trạng của các tông đồ ngày xưa lần đầu
gặp Chúa sau khi Ngài sống lại tử cõi chết. Nhu cầu khát
nói của các ông mạnh hơn của chúng tôi rất nhiều. Các
ông chứng kiến sự lạ gấp ngàn lần chúng tôi nên nhu
cầu khát nói, thèm chia sẻ của các ông cấp thiết hơn,
mạnh hơn ngàn lần. Các ông sống trong đợi chờ lâu hơn,
mong mỏi nhiều hơn nên cũng khát khao nhiều hơn. Kinh
nghiệm gặp Chúa của các ông vĩ đại, quan trọng và khẩn
thiết hơn kinh nghiệm vài giờ lạc đường mất lối của
chúng tôi.
Nhu cầu
Kể lại kinh nghiệm đã trải qua là một nhu cầu, không
phải khoe tài mà là nhu cầu cần diễn tả. Nói thật
nhiều, nói chi tiết, đúng với những gì đã nhìn, đã
cảm là điều không thể dấu, không thể tránh. Có một ước
muốn trong người mời gọi nói ra, không thể ấp ủ, ép
chế, dấu sâu kín trong tâm mà phải thổ lộ cho mọi người.
Vấn đề người nghe tin ít nhiều không quan trọng. Cảm giác
đòi nói, muốn nói, được nói kinh nghiệm trải qua quan
trọng hơn nhiều. Bây giờ tôi hiểu rõ tâm trạng các tông
đồ trên đường Emaus lần đầu gặp Chúa sống lại từ cõi
chết, ngay trong đêm, không sợ vất vả, không ngại khó, không
sợ hiểm nguy, không thể chờ tới sáng, ngay đêm các ông lên
đường. Vội vã về đến nhà gặp lại nhau câu đầu tiên
là nói, nói cái cảm xúc, cái tin vui nhận được. Các tông
đồ ở nhà cũng cùng hoàn cảnh, mong chờ người quen nói
cho đã thèm. Kinh nghiệm niềm vui tràn đầy cần chia sẻ,
không thể để nó đầy ắp trong tim. Càng để lâu càng
nhức nhối, khó chịu. Càng chia sẻ càng vui. Kinh nghiệm
của các bà tảng sáng ra thăm mộ cũng vậy. Các bà đon đả,
vội vã về nhà báo tin. Thầy sống lại rồi, mồ trống không
kìa, ra mà coi. Không phải trẻ cần nói mà ngay cả già cũng
khó tránh. Nghe tin ông già Phêrô cũng chạy hụt hơi, ráng
chạy xem sự thể thế nào, lời tường thuật ra sao. Nhu
cầu cấn biết cũng quan trọng, biết rồi nhu cầu nói quan
trọng hơn.
Vì thế các phiên họp quan trọng bao giờ cũng có vấn đề
thề hứa giữ kín, không được nói ra. Dù thề, dù hứa
giữ bí mật điều thề hứa không phải dễ. Nguyên nhân chính
vẫn là nhu cầu nói, biết mà không nói ra chịu không nổi,
ép chế hoài không xong, nhất là tin vui, tin buồn. Cái cảm
xúc quanh đi quẩn lại trong người không chịu nằm yên,
nhảy múa đòi phải nói ra.
Điểm chung
Hầu như ai cũng có kinh nghiệm thèm nói, khát nói mà không
nhận ra. Lúc nhỏ tôi vẫn bị la về tội ham nói.
Từ từ mà nói, ai nói hết phần mà vội vàng, liến tháu
như thế.
Cứ để ý đến các phiên họp sẽ rõ. Gặp đúng đề tài
người này đang nói, người kia nhảy vào nói không chờ nói
hết câu. Nhất là các cuộc tranh biện nếu không khéo điều
khiển cuộc tranh biện sẽ có nhiều người nói, ít người
nghe vì nhu cầu cần nói cái ý nghĩ trong đầu.
Nhờ thèm nói, nhờ nhu cầu phải nói kinh nghiệm lạ lùng mà
ngày nay chúng ta có được bộ Phúc Âm. Các tông đồ không
thể nào giữ riêng cho mình kinh nghiệm gặp Chúa mà phải
chia sẻ thật, phải nói thật điều mắt thấy, tai nghe cho
người thân, cho người chung quanh.
Thánh Phaolô qua câu chuyện ngã ngựa lộ rõ điều đó. Hình
như đi đến đâu ông cũng kể cái kinh nghiệm quan trọng
nhất đời của mình cho người nghe. Kể hoài không chán, càng
kể càng thấy rõ cái nhu cầu cần phải nói kinh nghiệm
gặp Chúa. Nó mạnh mẽ như sóng thần trong người, nó dào
dạt tin yêu đến độ không thể cầm giữ cho mình.
Lm Vũđình Tường
VietCatholic
Network