Thằng
Đình nhìn người bartender
đổ rượu ra ly. Một tay gõ nhè nhẹ lên mặt bàn gỗ,
một tay nó chống cằm. Người pha rượu nhẹ nhàng đặt ly
Brandy Manhattan trước
mặt thằng Đình. Cầm ly rượu mới, nó không uống, nhưng
lại xoay nhè nhẹ. Cuối cùng nó cầm ly đưa lên miệng
uống một hơi,
— ...Sau khi sinh ra tôi, mẹ tôi xoay sở làm đủ
nghề. Nhưng bà ấy hiền quá, bị hết người này tới người
kia gạt gẫm. Cuối cùng gia tài và sản nghiệp nhỏ nhoi
của một cặp vợ chồng mới cưới tan theo mây khói. Túng
quẫn, mẹ tôi đi ở đợ, làm mướn, sau cùng bế tôi đi…đi…đi
ăn xin. Một thời gian đủ dài tôi được nuôi sống bởi
những hạt cơm bố thí của thiên hạ. Bà ngoại tôi, một
góa phụ từ hồi còn trẻ, một tay nuôi hai cô con gái nên
người, không đồng ý cho mẹ tôi lấy người đó. Nhưng
mẹ tôi cãi lại lời bà ngoại. Ngày hai người làm đám cưới,
bà ngoại nằm ở trong nhà, quyết định không nhận mặt
con rể. Sau khi cưới, bố mẹ tôi dọn nhà lên thành phố.
Nghe bà con lối xóm kể chuyện gặp con gái bế thằng cháu
ngoại đi ăn xin, bà ngoại đón xe lên thành phố ngồi đợi
ở chợ nơi mẹ tôi ngày ngày ngửa tay xin tiền của thiên
hạ. Mẹ tôi không chịu về làng nhưng chấp nhận để bà
ngoại mang thằng cháu đi. Theo lời Dì Hoa, em gái duy nhất
của mẹ tôi kể lại, khi đó tôi được hai tuổi, sài đụi,
ghẻ lở, xanh lét như những lá trầu không bà tôi hằng ngày
mang ra chợ bán. Bồng tôi về, bà ngoại nấu nước tắm
với sả và phèn chua chữa bệnh ghẻ cho tôi. Bà nấu cháo
pha đường, mua sữa hộp nuôi thằng cháu. Dì Hoa ngày ngày
chạy qua cho tôi bú thép. Tôi lớn lên bên vườn trầu không
xanh tươi sau nhà. Nhưng, hai năm sau khi tôi được bốn
tuổi, bà ngoại qua đời. Dì Hoa mang tôi về nhà nuôi với
ba đứa con. Ở với dì được khoảng hai năm, cả nhà dì tôi
được đi sang Mỹ theo diện H.O. của chú tôi, dượng Ba.
Một người bạn thân của mẹ tôi, bà ta có hai người con
đang ở ngoại quốc, mang tôi về nhà. Một năm sau, bà ta
bay sang Pháp đoàn tụ với con gái của mình. Cuối cùng người
ta bỏ tôi vào Viện Cô Nhi Tình Thương do mấy Sơ Áo Trắng
Dòng Thánh Phaolô phụ trách.
Ngày mẹ tôi nhận được giấy bảo lãnh, bà đến
Viện Cô Nhi xin lại con mình. Khi đó tôi đã được mười
hai tuổi. Nhìn người đàn bà xa lạ, tôi không chịu đi
theo. Tôi khóc, tay bám chặt tà áo dòng trắng của Sơ Anna,
người nuôi và dạy tôi học trong suốt năm năm trời. Mẹ
mang tôi về ở tạm căn nhà bỏ hoang của bà ngoại. Tôi không
ngừng tiếng khóc, bỏ ăn mấy ngày, rồi sốt nặng. Khi Sơ
Anna đến thăm, tôi ngừng khóc, chạy ra nắm áo Sơ, đòi
theo Sơ về lại Viện Cô Nhi. Trước tình cảnh đó, mẹ tôi
chịu thua.
Tôi về ở lại với Sơ Anna áo trắng, không chịu đi
Mỹ. Cuối cùng Sơ ôm tôi vào lòng, thủ thỉ nói, “Con đi
sang đó, học giỏi, đi làm, gửi tiền về cho Sơ nuôi các
em như Sơ đã từng nuôi và dạy con học. Con không đi, trong
tương lai, Sơ không có tiền, Viện Cô Nhi sẽ phải đóng
cửa”.
Nghe lời Sơ, tôi, mười ba tuổi bước chân lên phi cơ
đi sang Mỹ. Còn hai ngày nữa, trước khi rời Việt Nam, vào
một buổi chiều mẹ tôi tới Cô Nhi Viện, xin phép Sơ Anna
dẫn tôi ra thăm mộ ông bà ngoại. Mẹ tôi đốt nhang cho
hai ngôi mộ nằm cạnh nhau, rồi ngồi khá lâu trước mộ
của bà ngoại. Cuối cùng bà quay sang tôi, gọi, “Đình...”
Tôi nhìn mẹ, chờ đợi. “Mẹ…mẹ xin lỗi con”. Tôi ngơ
ngác nhìn xuống tấm hình của bà ngoại trên bia mộ. Tôi
nhớ lại tôi đã yên lặng, không biết nói gì. Tôi liếc
nhìn thấy mắt mẹ đỏ hoe. “Mẹ vừa xin lỗi bà. Bây
giờ mẹ xin lỗi con”.
Qua tới Mỹ vào năm lớp Mười Một có một lần tôi
đi theo mấy thằng bạn đánh nhau với đám…đám Mễ và
Mỹ đen—thằng Đình ngập ngừng, ngước nhìn ông Ricô. Tôi
bị một thằng Mễ chém trúng một nhát khá sâu trên bắp
tay phải. Ôm chặt lấy vết thương, tôi chạy về nhà.
Bữa đó mẹ tôi về nhà sớm. Tôi thoáng thấy bà loay hoay
nấu cơm trong bếp. Nhìn thấy tôi bỏ chạy lên phòng với
bàn tay phải đẫm máu, bà đi theo tôi lên lầu. Tôi chạy vô
phòng, đóng mạnh cánh cửa lại. Bất chợt tôi thấy cả
một bầu trời rực sáng với những tia nắng lung linh nhảy
múa. Quay cuồng với những đốm sáng, tôi ngã gục xuống sàn
nhà, không kịp vặn chốt khóa cửa. Tôi thấy Sơ Anna mặc
áo dòng trắng toát bước nhẹ vào phòng, đắp lên trán tôi
miếng khăn ướt. Tôi thấy những dòng máu đỏ từ tay
phải phun thẳng vào mặt và áo trắng của Sơ. Tôi hét lên,
tỉnh cơn ác mộng! Mở mắt ra, tôi thấy mình đang nằm trên
giường, tay băng kín. Mẹ tôi đang ngồi bên cạnh. Bà không
nói gì, nhưng khẽ mỉm cười, nụ cười bao dung của Sơ
Anna vào những lúc gặp tôi bị Mẹ Bề Trên phạt quỳ;
nụ cười thánh thiện của Sơ Anna vào những lúc nhìn
thấy tôi ngủ gật giật mình tỉnh giấc trong giờ kinh
tối với các Sơ; nụ cười thiên đàng của Sơ Anna vào
những lúc mang tô cháo nóng bốc mùi hành và tiêu sọ để
trên đầu giường khi tôi bị bệnh. Tôi nhìn mẹ, nhìn
thật lâu. Cuối cùng lần đầu tiên trong đời, vào năm mười
bẩy tuổi, tôi giơ tay ra nắm bàn tay của người đàn bà
đã sinh ra tôi, bế tôi đi ăn xin hai năm trời, và tôi mở
miệng gọi “Mẹ ơi”...
Vết chém khá sâu khiến tôi bị sốt nặng. Ngày hôm
sau mẹ tôi cáo ốm không đi làm. Bà lái xe đến trường
xin phép cho tôi nghỉ học một tuần. Về lại nhà, bà mang
tôi đi bác sĩ. Ông bác sĩ khâu lại vết chém, cho thuốc
trụ sinh uống. Bà muốn nghỉ nguyên một tuần ở nhà với
tôi; nhưng tôi nói, “Mẹ đi làm đi. Con thấy khỏe trong người
rồi”. Mẹ nheo mắt cười với tôi, lại cái nụ cười
bao dung của Sơ Anna! Sáng hôm sau bà đi làm, nhưng cứ
khoảng hai tiếng lại gọi điện thoại về nhà. Chiều
chiều bà nấu cháo với thịt heo bầm, rắc tiêu sọ và hành
thơm cho tôi ăn. Lần đầu tiên trong đời, tôi nhìn thấy
hạt mầm của tình mẫu tử nẩy lộc, đâm chồi trong lòng.
Lần đầu tiên trong đời, những hờn giận với người đàn
bà sinh ra tôi bắt đầu chịu bốc hơi, từ từ tan biến vào
trong thinh không. Lần đầu tiên trong đời, tôi chấp nhận
là mình có một người mẹ…
Thằng Đình dừng lại, trầm ngâm với dòng tư tưởng.
— Còn trước đó?
Người pha rượu lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên
lặng. Cầm tờ giấy napkin
lau khóe miệng, thằng Đình nói,
— Tôi nghĩ mình là con mồ côi, không cha không mẹ…
Vo tròn tờ giấy napkin
lại, thằng Đình tiếp tục,
— Vào một buổi tối trước khi rời nhà vô đại
học, lấy hết can đảm tôi nhắc lại câu chuyện trước
nấm mộ của ông bà ngoại. Tôi hỏi tại sao mẹ lại nói
với tôi những lời nói đó trước mộ của bà ngoại. Mẹ
nhìn tôi, mặt đăm chiêu xa vắng, “Hôm đó mẹ ra mộ chia
tay với ông bà ngoại. Mẹ sợ không còn cơ hội về lại
quê nhà thăm mồ mả ông bà. Lúc đứng trước mộ của bà
ngoại, mẹ…mẹ xin lỗi bà…” Mẹ tôi dừng lại, do dự.
Tôi bật miệng hỏi, “Có phải…tại mẹ…mẹ cãi lời bà
không”? Mẹ lắc đầu, điệu bộ cương quyết, “Không!
Mẹ không xin lỗi bà về chuyện hôn nhân của riêng mình.
Cho đến ngày hôm nay, mẹ chưa có một lần hối hận đã
lấy bố con. Có thể bố không yêu mẹ như mẹ yêu bố. Nhưng
trong tình yêu, mẹ không hối tiếc đã yêu bố con, đã
lấy bố con”. Tôi nhìn ánh mắt long lanh của mẹ, yên
lặng chờ đợi. “Mẹ xin lỗi bà vì mẹ vắng mặt trong
những ngày cuối đời của bà. Mẹ cũng xin lỗi bà vì đã
thiếu bổn phận với con…” Mẹ tôi nuốt nước miếng, nói
tiếp, “Mẹ nói cho bà ngoại biết tại sao mẹ đã quyết
định…đi ăn xin. Mẹ kể cho bà ngoại nghe lại câu
chuyện hồi xưa. Mẹ nói cho bà ngoại biết…
Có
một thời gian con bế thằng Đình đi làm mướn, làm con sen
ở đợ cho người ta. Rồi con gái của mẹ bị người ta làm
nhục... Sợi dây thừng đã được treo lên đà ngang của căn
nhà, đã buộc vào cổ. Đang chuẩn bị đạp cái ghế dưới
chân, thằng con hai tháng nằm trên nôi tỉnh giấc, bật
tiếng khóc, khóc liên tục, khóc không ngừng. Tại sao nó khóc?
Con không hiểu. Mới khoảng 15 phút trước đó, con đã cho nó
những dòng sữa nóng. Con đã nghĩ rằng đây là lần cuối
cùng nó được áp chặt khuôn mặt vào ngực của mẹ nó,
được cười tung tóe, được đạp chân no nê, được ngây
thơ u ơ. Tiếng khóc của nó đã đánh thức cơn mê sảng
của con. Và con quyết định bước xuống... Sau khi mẹ mang
cháu ngoại của mẹ về làng, con gặp một người đàn bà.
Bà ta mang con về nhà giúp việc. Con tưởng gặp được người
tốt, nhưng không phải. Người đàn bà này buôn bán, không
phải hàng hóa nhưng thân xác phụ nữ. Lại thêm một lần
nữa, con bị ép, bị làm nhục. Lần này con hoàn toàn quỵ
ngã. Con không đứng dậy nổi nữa. Con buông trôi cuộc đời...
Sống trong một hoàn cảnh như vậy, làm sao con dám về làng
gặp lại mẹ, gặp em mình và gặp đứa con”?...
Yên lặng chen kẽ những thánh thót lăn dài trên hai gò
má của mẹ tôi. Tôi nắm lấy tay mẹ bóp nhè nhẹ...
Tối hôm đó tôi ngủ ngon, một giấc ngủ thanh bình.
Trong giấc ngủ tôi nghe được những tiếng hò từ thuở xa
xăm khi mẹ bế trên tay, ví dầu, à ơi ru thằng bé cọc còi
thiếu sữa, thằng bé gầy gò xanh mướt. Từ đó mẹ
thỉnh thoảng hiện ra trong giấc mơ. Mẹ mặc áo trắng như
Sơ Anna. Tóc mẹ đen, dài thướt tha.
Tay
cầm đũa thần,
mẹ vẩy lên không trung những ngôi sao bạc lóng lánh. Tôi
chạy theo mẹ hét to, “Mẹ ơi”! Tôi cúi xuống nhặt đầy
trên hai lòng bàn tay những ngôi sao mẹ ban phát từ trời
cao. Những ngôi sao tràn đầy trên hai bàn tay rớt xuống, vướng
vào người biến tôi thành một ngôi sao sáng chói trên bầu
trời…
Ông Ricô chớp chớp mắt. Hai con mắt của người bartender
long lanh phản chiếu ánh đèn mầu của quán rượu. Ông
bật miệng,
— Sao mày khổ vậy!
Thằng Đình không phản ứng. Nó im lìm, lơ đãng,
trầm ngâm,
— Có những lúc tôi thắc mắc ngày hôm đó nếu không
té xỉu, có lẽ bây giờ mình vẫn còn mồ côi mẹ. Bởi
bất tỉnh, tôi không kịp khóa lại cánh cửa. Cửa phòng
của tôi rộng mở, người đàn bà đó bước vào được
trong căn phòng tâm hồn. Bà dìu từng bước dẫn đưa
thằng bé mồ côi lên giường. Bà thận trọng băng bó lại
vết dao của thể xác và của tinh thần. Bà cẩn thận lau
sạch những vết máu đỏ vẫn đang lăn dài trong trái tim và
trên thân xác. Bà nhẹ nhàng đắp lên vầng trán nóng sốt
miếng khăn ướt lạnh dịu mát những cơn gió nóng của
giận và của hờn. Bà vẫn thế, chưa bao giờ mở miệng trách
móc tôi một lời, nhưng kiên nhẫn, đợi chờ. Và tôi
tỉnh lại. Và bà ta trở thành mẹ của tôi, từ thể xác
cho tới tâm hồn.
..
Lm. Nguyễn Trung Tây Svd
(Trích trong
Quán Rượu Nửa Đêm)