Từ bỏ chính mình

Một vị linh sư Ấn-độ đang ngồi tịnh niệm bên bờ sông thì có một thanh niên ăn mặc bảnh bao đến xin làm đệ tử. Anh ta rón rén đến gần bên và đặt dưới chân vị linh sư hai viên ngọc quý như một lễ vật nhập môn. Vị linh sư mở mắt, thấy hai viên ngọc long lanh dưới chân mình, chẳng nói một lời, cầm lấy một viên ném thẳng xuống sông.

Hết sức ngỡ ngàng và tiếc nuối, chàng thanh niên vội nhảy xuống sông và lặn xuống tận đáy cố tìm cho bằng được viên ngọc quý giá. Thế nhưng, dù chàng phải hì hụp suốt ngày ngoi lên lặn xuống để tìm kiếm, viên ngọc vẫn biệt tăm.

Chiều đến, với vẻ mặt thất vọng, chàng đến gặp vị linh sư để xin ngài chỉ đích xác chỗ ngọc rơi xuống nước để tìm cho nhanh.

Bấy giờ vị linh sư cầm lấy viên ngọc thứ hai, ném nó xuống sông và nói: “Ta đã ném nó vào chỗ nầy nầy. Anh hãy lặn xuống mà tìm kiếm.”

Bấy giờ chàng thanh niên bỗng giác ngộ. Anh chợt hiểu ra rằng bài học vỡ lòng mà vị linh sư dạy là nếu anh muốn trở thành môn đệ của ngài thì điều kiện tiên quyết là phải sẵn sàng từ bỏ mọi sự của mình. (Phỏng theo Cha Anthony de Mello)

Qua trích đoạn Tin Mừng thánh Lu-ca được đọc hôm nay, Chúa Giê-su cũng đưa ra một lời khuyên tương tự. Người nói: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình.” (Luca 9, 23)

Chúa Giê-su không chỉ kêu mời ta từ bỏ những gì mình có, nhưng là từ bỏ chính bản thân ta, vì nếu chỉ từ bỏ mọi thứ ta có mà không từ bỏ “thằng-tôi” tham lam của mình, thì chính “thằng-tôi” nầy sẽ lấy lại tất cả những gì nó đã vứt bỏ đi.

Tại sao cần phải từ bỏ chính mình?

“Thằng-tôi / cái-tôi” kiêu hãnh và nhiều tham vọng nơi mỗi người là nguồn gốc gây ra đủ mọi thứ tội. “Bảy mối tội đầu” (bảy tội gốc làm phát sinh những tội lỗi khác) luôn hiện diện trong bản thân chúng ta và xô đẩy chúng ta xuống vũng lầy tội lỗi. Kiểm điểm lại, chúng ta thấy trong bản thân mình thường có những “thằng-tôi / cái-tôi” nổi cộm sau đây:

1. “Tôi-kiêu-ngạo”

Tên nầy đứng đầu trong danh sách bảy mối tội đầu. Tên nầy vênh vang tự đắc, tự đặt mình cao cả hơn người khác và không muốn cho người khác hơn mình nên đâm ra ghen tị, oán ghét những ai nổi trội hơn.

2. “Tôi-tham-lam-ích-kỷ”

Tên nầy chỉ biết nghĩ đến mình và tỏ ra vô cảm, thờ ơ trước những nỗi đau thương khốn khổ của người khác. Tên nầy chỉ biết thu vén lợi lộc cho mình mà không màng gì đến quyền lợi của tha nhân.

3. “Tôi-tà-dâm” đứng hàng thứ ba trong danh sách bảy mối tội đầu. Tên nầy là nguyên nhân của biết bao vụ ngoại tình, loạn luân, phá thai, mua bán dâm và rất nhiều tệ nạn khác.

4. “Tôi-lạc-thú” đứng hàng thứ năm trong danh sách bảy mối tội đầu. Tên nầy xui khiến người ta mê đắm ma túy, rượu bia, mê say bài bạc… làm suy đồi phẩm chất, làm tan cửa nát nhà, phá vỡ hạnh phúc gia đình, làm hỏng cuộc đời của mình và của những người liên hệ.

Những “thằng tôi” hư hèn đó đang ngự trị trong lòng ta, đang chỉ huy, lèo lái bản thân ta – như người ta điều khiển con rối – và xô đẩy bao người vào thảm họa.

Làm sao thoát khỏi sự chế ngự, xô đẩy, lôi kéo của chúng?

Chúa Giê-su đưa ra một giải pháp, gói gọn trong cụm từ: “Hãy từ bỏ chính mình.” Người lên tiếng kêu gọi mọi người: “Ai muốn theo tôi, hãy từ bỏ chính mình” (Luca 9,23)

Khi kêu gọi mọi người từ bỏ chính mình, Chúa Giê-su muốn chúng ta kiên quyết triệt hạ những “thằng tôi / cái-tôi” mắc dịch nầy, không để chúng điều khiển, lèo lái, chỉ huy cuộc đời ta nữa.

Chúa Giê-su từ bỏ chính mình

Trước khi kêu gọi mọi người từ bỏ chính mình, Chúa Giê-su đã từ bỏ mình trước.

Người là Thiên Chúa cao sang quyền phép, nhưng đã huỷ mình đi để trở thành một trẻ sơ sinh yếu đuối nằm trong chuồng bò.

Nguời là Chúa Tể trời đất, nhưng đã tự hủy và trở nên nghèo thiếu không ai bằng. “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu” (Lc 19,58)

Người là Thiên Chúa hùng mạnh nhưng đã hạ mình, trở thành tên tội nhân để cho người ta đánh đập, xỉ nhục và đóng đinh vào thập giá.

Người là Thiên Chúa quyền năng đồng hàng với Chúa Cha, nhưng Người đã xoá mình đi để trở thành Người tôi tớ hằng vâng phục Chúa Cha.

Thánh Phao-lô tóm tắt đời Người như sau:

“Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.” (Phi-líp 2, 6-8)

Lạy Chúa Giê-su,

Chúa đã hủy mình ra không nên đã chiến thắng thế gian và cứu rỗi được muôn người. Xin cho chúng con biết noi gương Chúa, kiên quyết từ bỏ chính mình để thực sự làm chủ bản thân và xứng đáng là người môn đệ chính danh của Chúa.

Linh Mục Inhaxiô Trần Ngà

Nếu không có tình yêu thì tất cả hành vi, dù làm cho người ta tai nghe mắt thấy rất kinh ngạc, thì cũng là hư vô mà thôi.- Thánh Terese of Lisieux

       Tháng Chín: Ý Cầu Nguyện của Đức Thánh Cha
               Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
Năm Thánh Kỷ Niệm 100 Năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima

Chúa Nhật 24 TN A | Chúa Nhật 23 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: