Định hướng

Định hướng là việc cần làm trong cuộc sống. Lĩnh vực nào cũng cần được định hướng đúng đắn để khả dĩ có kết quả tốt nhất. Về tâm linh, Chúa Giêsu đã định hướng cho những ai muốn thuộc về Ngài:“Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga 14:6). Đặc biệt hơn, Ngài định hướng sống cho chúng ta qua Điều Răn Mới: Yêu thương nhau (Ga 13:34-35; Ga 15:12 và 17). Thật kỳ lạ là yêu thương khả dĩ “che phủ muôn vàn tội lỗi” (1 Pr 4:8).

Trước khi về trời, Chúa Giêsu đã định hướng cách sống cho chúng ta để chúng ta cố gắng sống tốt, chờ Ngài trở lại đón chúng ta. Ngài về trời trước để dọn chỗ cho chúng ta (Ga 14:2-3), nhưng Ngài vẫn ở bên chúng ta cho tới tận thế (Mt 28:20).

Chúa Giêsu về trời, chúng ta ở lại. Đó là cuộc chia tay đầy ý nghĩa. Tất nhiên cuộc chia tay nào cũng đầy lưu luyến, bịn rịn, đôi khi còn buồn thảm. Nhưng cũng có những cuộc chia tay khiến người ta vui mừng và hy vọng, đặc biệt nhất là cuộc chia tay giữa Chúa Giêsu và các môn đệ vào ngày Ngài về trời. Chúng ta vui mừng và hy vọng, không hề mồ côi, vì chính Ngài đã hứa: “Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em” (Ga 14:26).

Vương Quốc Thiên Chúa không phải ở thế gian này, nhưng người ta lại tưởng Chúa Giêsu là nhà cách mạng lỗi lạc, chính trị gia đại tài, đang tìm cách khôi phục vương quốc trần gian. Do đó, người ta đã hỏi dò Ngài: “Thưa Thầy, có phải bây giờ là lúc Thầy khôi phục vương quốc Ít-ra-en không?” (Cv 1:6). Nhưng Ngài đã thẳng thắn xác định: “Anh em không cần biết thời giờ và kỳ hạn Chúa Cha đã toàn quyền sắp đặt, nhưng anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần khi Người ngự xuống trên anh em. Bấy giờ anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp các miền Giuđê, Samari và cho đến tận cùng trái đất” (Cv 1:7).

Vừa nói xong, Ngài được cất lên ngay trước mắt họ, và có đám mây quyện lấy Người, khiến các ông không còn thấy Ngài nữa. Họ ngơ ngẩn, không biết vì tiếc Chúa hay tiếc cảnh lạ nữa. Đang lúc họ còn đăm đăm nhìn lên trời phía Ngài đi mất hút, bỗng có hai người đàn ông mặc áo trắng đứng bên cạnh và nói: “Hỡi những người Galilê, sao còn đứng nhìn lên trời? Đức Giêsu, Đấng vừa lìa bỏ các ông và được rước lên trời, cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Người lên trời” (Cv 1:11). Hoàn hồn. Nhéo tay thấy vẫn đau lắm.

Quả thật là lạ lùng và kỳ diệu, phàm ngôn không thể diễn tả! Nói cho ngay thì cũng thấy buồn khi Ngài đi xa, nhưng chúng ta vẫn tràn trề hy vọng, vì chúng ta không hề bị bỏ rơi, không như kẻ lang thang vô định. Như Ngài nói, Ngài đi để dọn chỗ cho chúng ta, và Ngài còn gởi Chúa Thánh Thần đến nâng đỡ chúng ta từng ngày. Lợi ích nhân đôi đấy!

Thật là vui mừng, và trong niềm hy vọng đó, tác giả Thánh Vịnh mời gọi: “Vỗ tay đi nào, muôn dân hỡi! Mừng Thiên Chúa, hãy cất tiếng hò reo! Vì Đức Chúa là Đấng Tối Cao, Đấng khả uý, là Vua Cả thống trị khắp địa cầu” (Tv 47:2-3). Thật hạnh phúc khi chúng ta được nhận biết và tôn thờ một Thiên Chúa như vậy.

Niềm vui mừng nối tiếp, niềm hy vọng được kéo dài và lan tỏa: “Thiên Chúa ngự lên, rộn rã tiếng hò reo, Chúa ngự lên, vang dội tiếng tù và. Hãy đàn ca, đàn ca lên mừng Thiên Chúa, đàn ca lên nào, đàn ca nữa kính Vua ta! Thiên Chúa là Vua toàn cõi địa cầu, hãy dâng Người khúc đàn ca tuyệt mỹ. Thiên Chúa là Vua thống trị chư dân, Thiên Chúa ngự trên toà uy linh cao cả” (Tv 47:6-9).

Rất rạch ròi, Thánh Phaolô cho biết: “Đức Kitô đã chẳng vào một cung thánh do tay người phàm làm ra, vì cung thánh ấy chỉ là hình bóng của cung thánh thật. Nhưng Người đã vào chính cõi trời, để giờ đây ra đứng trước mặt Thiên Chúa chuyển cầu cho chúng ta. Người vào đó, không phải để dâng chính mình làm của lễ nhiều lần, như vị thượng tế mỗi năm phải đem theo máu của loài khác mà vào cung thánh” (Dt 9:24-25).

Tại sao vậy? Thánh Phaolô giải thích: “Người đã phải chịu khổ hình nhiều lần, từ khi thế giới được tạo thành. Nhưng nay, vào kỳ kết thúc thời gian, Người đã xuất hiện chỉ một lần, để tiêu diệt tội lỗi bằng việc hiến tế chính mình. Phận con người là phải chết một lần, rồi sau đó chịu phán xét. Cũng vậy, Đức Kitô đã tự hiến tế chỉ một lần, để xoá bỏ tội lỗi muôn người. Người sẽ xuất hiện lần thứ hai, nhưng lần này không phải để xoá bỏ tội lỗi, mà để cứu độ những ai trông đợi Người” (Dt 9:26-28).

Vì vậy, “nhờ máu Đức Giêsu đã đổ ra, chúng ta được mạnh dạn bước vào cung thánh” (Dt 10:19). Chúng ta vô cùng hạnh phúc vì được Chúa trao ban cho quyền đó, dù chúng ta hoàn toàn bất xứng. Và còn hơn thế nữa, chính “Người đã mở cho chúng ta một con đường mới và sống động qua bức màn, tức là chính thân xác của Người. Chúng ta lại có một vị tư tế cao trọng đứng đầu nhà Thiên Chúa” (Dt 10:20-21). Vì thế, Thánh Phaolô căn dặn chúng ta: “Hãy tiến lại gần Thiên Chúa với một lòng chân thành và một đức tin trọn vẹn, vì trong lòng đã được tẩy sạch mọi vết nhơ của lương tâm, còn ngoài xác đã được tắm rửa bằng nước tinh tuyền. Hãy tiếp tục tuyên xưng niềm hy vọng của chúng ta cách vững vàng, vì Đấng đã hứa là Đấng trung tín” (Dt 10:22-23).

Sống đức tin và thực thi lòng thương xót là việc làm cần thiết, nhưng phải kiên trì và không ngừng canh tân. Thật vậy, có thể nói rằng sống đức tin là mối phúc thứ 9 mà chính Chúa Giêsu đã xác nhận: “Phúc thay những người không thấy mà tin!” (Ga 20:29). Về phương diện này, chúng ta phải cảm ơn Tông Đồ Thomas, vì nếu lòng tin của ông cũng “mềm” như người khác thì làm gì có mối phúc này!

Sống đức tin là thể hiện đức tin một cách sống động và cụ thể. Sống đức tin là sống đạo, chứ không chỉ dừng lại ở việc giữ đạo hoặc chỉ giới hạn từ cửa nhà thờ vào phía trong. Giữ đạo thì không khó, có thể nói là dễ, nhưng sống đạo thì không dễ chút nào và phức tạp lắm, cần phải thực sự can đảm và dứt khoát.

Chúa Giêsu nói: “Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại; phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội” (Lc 24:46-47). Chẳng có niềm hạnh phúc nào mà vắng bóng đau khổ, chẳng có niềm vui nào thiếu khoảng buồn. Chúa Giêsu là Thiên Chúa mà còn chịu đau khổ đến tột cùng mới có thể vinh thắng, thế thì chúng ta không thể không đau khổ khi sống đạo.

Sống đạo là làm chứng về Đức Kitô, về Tình Yêu của Thiên Chúa, về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa, vì chính Ngài đã truyền lệnh cho mỗi chúng ta: “Chính anh em là chứng nhân về những điều này” (Lc 24:48).

Chúa Giêsu chia tay các môn đệ để về trời, cuộc chia tay không buồn thảm mà lại chứa chan niềm hy vọng: “Thầy sẽ gửi cho anh em điều Cha Thầy đã hứa. Còn anh em, hãy ở lại trong thành cho đến khi nhận được quyền năng từ trời cao ban xuống” (Lc 24:49). Nói xong những lời đó, Ngài dẫn các ông tới gần Bêtania, rồi giơ tay chúc lành cho các ông. Đang khi chúc lành, Ngài rời khỏi các ông và được đem lên trời.

Thánh Luca tường thuật rõ ràng: “Bấy giờ các ông bái lạy Người, rồi trở lại Giêrusalem, lòng đầy hoan hỷ, và hằng ở trong Đền Thờ mà chúc tụng Thiên Chúa” (Lc 24:52-53). Đức Kitô chịu chết nhưng phục sinh khải hoàn và lên trời, chúng ta cũng hy vọng được sống lại và lên trời vĩnh cư với Ngài. Đó là niềm hy vọng thật và niềm hạnh phúc khôn tả!

Như một bài luận có ba phần – nhập đề, thân bài và kết luận. Tương tự, cuộc đời cũng có ba khoảng – tuổi thơ, tuổi trẻ và tuổi già. Có thể có người chỉ có tuổi thơ mà không có tuổi trẻ và tuổi già, có người có tuổi thơ và tuổi trẻ mà không có tuổi già. Tuy nhiên, ai cũng có ba khoảng này: quá khứ, hiện tại và tương lai.

Nhân vô thập toàn. Vì vậy, đừng quay lại quá khứ mà nuối tiếc hoặc tự trách mình thái quá, hãy hướng tới tương lai để vươn lên. Ai nghĩ gì, mặc họ. Hãy cứ là chính mình. Đừng đếm những gì đã mất, hãy quý trọng những gì hiện đang có, và định hướng mới về những gì khả dĩ đạt được trong tương lai. Tại sao? Quá khứ không bao giờ trở lại, nhưng tương lai có thể bù đắp cho những gì đã mất mát.

Thiên Chúa chí công, không thiên vị bất kỳ ai (Gl 2:6; Cv 10:34). Cửa này khép lại thì sẽ có cửa khác mở ra. Hãy vững tin vào Ngài. Thánh Gioan Kim Ngôn (cũng gọi là Kim Khẩu, 347-407, Ioannes Chrysostomos) xác tín: “Thiên Chúa lượng định đau khổ theo mức cần thiết cho chúng ta”. Cứ an tâm, vì Thiên Chúa đã quan phòng và tiền định, nghĩa là Ngài đã định hướng riêng từng người. Đừng chê trách hoặc đề cao bất cứ ai. Mỗi người đều có vị trí nhất định theo Thánh Ý Chúa, với mục đích là để làm vinh danh Ngài.

Lạy Thiên Chúa nhân từ và giàu lòng thương xót, xin cảm tạ Ngài đã định hướng cho chúng con, xin giúp chúng con can đảm sống đạo và thể hiện đức tin trong từng hơi thở của cuộc đời chúng con trên thế gian này. Nhờ đó, chúng con không chỉ hy vọng mà còn định hướng sống là về trời với Đức Kitô, sau khi chúng con hoàn tất cuộc hành trình đức tin trên trần gian này. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô Phục Sinh, Thiên Chúa cứu độ của chúng con. Amen.

Đức Mẹ là sứ giả hòa bình của thế giới.- Thánh Elfleda

       Tháng Chín: Ý Cầu Nguyện của Đức Thánh Cha
               Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
Năm Thánh Kỷ Niệm 100 Năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima

Chúa Nhật 24 TN A | Chúa Nhật 23 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: