Mẹ ơi!

Anh Thiên bảo con làm Thơ cho Mẹ,
Nhưng văn thơ còn quá nhẹ
mà Tình ta thì nặng trĩu, không cùng …

Con muốn Thơ thay trái Tim mình
để khóc, để cười
kể lễ chuyện tình thủy chung
mà Mẹ là môi giới…

Ngày ấy, một chiều thu, con tràn nước mắt
đến tìm Mẹ như Đấng Cứu tinh,
như chiếc phao cứu sống đời mình,
người cô phụ với đàn con dại .

Mẹ ôm con, dịu dàng, thân ái,
Toàn thân con : tâm tư, hình hài
cuộn tròn trong tấm lòng của Mẹ.
Mẹ con mình nói với nhau những lời
chỉ một mình Thiên Chúa hiểu mà thôi …

Mẹ là bậc thang
dẫn con đến Chúa,
Mẹ là hành trang
đưa con vào đời,
Một cuộc đời mới tinh khôi :
LÀM CON THIÊN CHÚA BA NGÔI

Mẹ ơi ! lần đầu tiên con biết sống,
Lần đầu tiên con được yêu !
Một Tình Yêu vĩ đại
lôi cuốn con từng ngày !

Đời Thiện Nguyện, với con
đẹp như hoa xuân trên cành,
như mùa trăng bên suối .
Nơi đây là chốn hẹn hò
với Thầy, với Mẹ, những lời nỉ non…

Mẹ ơi ! Thơ không nói hết Ân Tình
Con không tả nổi tấm lòng Yêu Thương…

Đông Khê

Chuyên Mục: Thơ 

Được như thiên thần là một phúc phận; giữ mình đồng trinh là một công đức.- Thánh Gioan Kim Khẩu

       Tháng Tám: Ý Chỉ Truyền Giáo của ĐTC - Cầu Cho Các Nghệ Nhân
               Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
Năm Thánh Kỷ Niệm 100 Năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima

Chúa Nhật 20 TN A | Chúa Nhật 19 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: