Máng Cỏ Tâm Hồn

          Những ngày này ra đường bước vào một quán cà phê dễ nghe văng vẳng những ca khúc giáng sinh. Những bài ca nửa đạo, nửa đời có những câu từ lắm lúc trữ tình nghe đến não lòng như:“Bài thánh ca đó còn nhớ không em? Noel năm nào chúng mình có nhau…Đêm thánh vô cùng lạnh giá hồn tôi.” (Bài thánh ca buồn). Hoặc:“Mùa Noel đó chúng ta quen bên giáo đường. Mùa Noel đó anh dắt em vào tình yêu …Yêu nhau chi rồi xa nhau.” (Hai mùa Noel). Bước sang một nhà hàng ăn uống hoặc một cửa tiệm mua bán dễ trông thấy những cây thông Noel rực rỡ gắn   những bóng đèn  điện và những quả cầu nho nhỏ chớp chớp đủ màu sắc. Người dân Sài gòn bất kể đạo giáo  nô nức chuẩn bị ăn mừng  lễ Noel. Bởi từ lâu Noel dường như đã trở thành một ngày lễ mang tính “quốc tế”.

Riêng đối với những người Công giáo có thêm những sự chuẩn bị trang trọng xứng hợp với niềm tin đạo giáo của mình. Trước lễ Giáng Sinh là Mùa Vọng kéo dài  bốn tuần lễ. Trong  thánh lễ tại các nhà thờ hoặc những giờ phụng vụ tại gia,  giáo dân tham dự hát những bài thánh ca mang tâm tình trông đợi và hy vọng:“Trời cao hãy đổ sương xuống, và ngàn mây hãy mưa Đấng chuộc tội…” (Trời cao). Hoặc:“Từ trần gian con ngước trông lên Chúa ơi! Cầu xin hãy mưa Đấng Thiên Sai Chúa ơi! Nghe lời con thiết tha…”(Nguyện mùa vọng). Đến những ngày cận kề  lễ Giáng Sinh mọi người náo nức làm hang đá. Những hang đá được thiết kế dựng trong nhà hoặc trước cửa nhà mình. Các giáo xứ huy động giáo dân, phân công làm hang đá bên trong và ngoài sân nhà thờ. Trên hang đá có chiếc ngôi sao  lớn. Rồi là những hàng  dây điện gắn các bóng đèn nhấp nháy giăng giăng, kéo dài từ trong sân nhà thờ ra ngoài đường phố, có nơi bao bọc hàng cây số. Nhiều người “bên lương”  qua lại trầm trồ khen ngợi. Nhà nhà đua nhau, xứ xứ đua nhau làm hang đá, làm ngôi sao, giăng điện đèn, càng to lớn, lộng lẫy và hẳn nhiên càng dễ phung phí, tốn tiền!

Bên ngoài người Công giáo chuẩn bị đón mừng lễ Giáng Sinh như thế đó. Còn bên trong thì sao? Người Kitô hữu chuẩn bị đón mừng ngày Chúa Chúa Giêsu giáng trần như thế nào? Hay nói một cách bóng bãy hơn: họ chuẩn bị “máng cỏ tâm hồn” của mình ra sao để đón Chúa Hài Đồng đến ngự vào? Tôi nhớ  đoạn Tin Mừng“Ông Gioan Tẩy Gỉa rao giảng” của thánh Luca, hằng năm thường được nghe đọc trong các thánh lễ Mùa Vọng:“Ông liền đi khắp vùng ven sông Gio-đan, rao giảng, kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội” (Lc 3,3). Người Công giáo ngoan đạo, nghe và thực hành Phúc Âm. Mỗi dịp lễ Giáng Sinh, họ sốt sắng dọn mình xưng tội, rước lễ . Nhưng không lẽ cứ phải đợi đến lễ Giáng Sinh hoặc các lễ trọng khác mới dọn mình xưng tội, rước lễ hay sao? Thiết nghĩ là người Kitô hữu khôn ngoan phải luôn luôn biết chuẩn bị “máng cỏ tâm hồn” của mình hằng giây, hằng phút  trong cuộc đời để sẵn sàng đón Chúa đến bất cứ lúc nào, như thể những cô trinh nữ khôn ngoan luôn luôn chuẩn bị đèn dầu đầy đủ trong tay để đón các chàng rễ đến muộn trong đêm. (Xem thêm “Dụ ngôn mười trinh nữ”. Mt 25, 1-13).

Người Công giáo  ăn mừng   lễ Giáng Sinh ra sao? Họ  mừng lễ bằng những bữa tiệc vui từ sau lễ đêm 24 về, có người vui chơi thâu đêm xả láng đến sáng. Lễ sáng  25 về chơi tiếp. Họ mời  những  người thân quen ngoại đạo cùng tham dự, một dịp để bày tỏ niềm chung vui đạo giáo của mình. Có những bữa tiệc kéo dài lắm lúc thừa mứa, vất ra đường! Tôi lại nhớ đến trong đoạn Tin Mừng “Ông Gioan Tẩy Gỉa rao giảng”,  thánh  sử Luca kể tiếp:“Đám đông hỏi ông rằng: ‘Chúng tôi phải làm gì đây?’ Ông trả lời:‘Ai có hai áo, thì chia cho những người không có; ai có gì ăn, thì cũng làm như vậy.’’’(Lc 3,10-11). Người Công giáo ngoan đạo, nghe và thực hành Phúc Âm. Mỗi dịp lễ Giáng Sinh, họ chuẩn bị “máng cỏ tâm hồn” của mình bằng những việc làm bác ái, nhường cơm xẻ áo cho những người bất hạnh hơn mình. Sài gòn những năm trước đây nở rộ các dịch vụ “Ông già Noel”. Cứ mỗi độ Noel về, các chàng trai, có cả các cô gái khoác trang phục ông già Noel, đeo trên mình các túi quà, cởi xe len lỏi vào các ngõ hẽm phố phường phát tặng cho những trẻ em côi cút, neo đơn. Những công việc bác ái thiện nguyện thật đáng trân trọng.

          Riêng giáo xứ Nhân Hòa của tôi hằng năm có truyền thống vài ngày trước lễ Giáng Sinh, cha chính xứ chủ sự một thánh lễ tại nhà thờ cầu bình an cho các cụ già trên 70 tuổi và các người tật nguyền, bệnh hoạn. Trước lễ ngài và các cha khách giải tội cho nhửng ai muốn xưng tội, sau đó xức dầu Thánh cho tất cả mọi người. Sau lễ, cùng với sự sắp xếp của quý chức trong các giáo khu, các ngài trao quà tận tay cho từng cụ già và từng bệnh nhân. Những món quà được đón nhận và gói ghém từ tấm lòng hảo tâm của các giáo hữu gần xa. Cảm phục nhất là một số cụ được thân nhân dìu dắt đến nhà thờ dự lễ nhưng trước đó đã không nhận phiếu lãnh quà, để dành cho những người khác nghèo khổ hơn mình.

Giáo xứ Nhân Hòa của tôi chuẩn bị “máng cỏ tâm hồn” của mình như thế đó để đón mừng lễ Chúa Giáng Sinh.
Kết thúc bài viết, tôi thả hồn theo lời ca, điệu nhạc của ca khúc “Mùa sao sáng” với giọng hát Giao Linh, trầm vọng từ cặp loa vi tính: “Một mùa sao sáng đêm Noel Chúa sinh ra đời…Lạy Mẹ Đồng Trinh ban ơn, người Việt cùng thương nhau hơn, đất nước này đây sáng đức tin Chúa trên trời cao”.

Gioan Long Vân, giáo xứ Nhân Hòa

Chuyên Mục: Mừng Chúa Giáng Sinh 

Phương pháp tốt nhất để giữ đức ái chính là khiêm nhượng với nhau, tôn trọng nhau, nhìn người khác giống như bề trên của mình.- Thánh Ambrosius

       Tháng Chín: Ý Cầu Nguyện của Đức Thánh Cha
               Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
Năm Thánh Kỷ Niệm 100 Năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima

Chúa Nhật 24 TN A | Chúa Nhật 23 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: