Xin Cho Con Can Đảm Nói Về Chúa Và Luôn Kết Hợp Với Chúa

… Tôi là con út của một gia đình Nam Hàn có 5 người con. Cha Mẹ tôi làm ăn khá giả và sống theo lời dạy của Khổng giáo, Phật giáo và đạo của tổ tiên ông bà truyền lại. Năm tôi lên 4 tuổi, chị cả tôi lập gia đình với một thanh niên Công Giáo. Đây là cơ hội đầu tiên giúp gia đình tôi chú ý đến Đạo Công Giáo. 30 năm sau, Cha Mẹ tôi cùng với tất cả các anh chị tôi đã lập gia đình, lần lượt xin gia nhập Giáo Hội Công Giáo, chỉ trừ một mình tôi. Tôi hoàn toàn dửng dưng với Đạo Công Giáo. Nhưng rồi 3 lý do sau đây đã thôi thúc tôi quyết định xin Rửa Tội.

Lý do đầu tiên là cuộc đảo lộn kinh tế, chính trị và luân lý nơi xã hội Triều Tiên. Bắt đầu từ thập niên 1960, nền kinh tế Nam Hàn phát triển mạnh kéo theo hậu quả làm lung lạc nền luân lý đạo đức cổ truyền vốn được người dân Nam Hàn tôn trọng. Tôi cảm thấy chán nản thất vọng trước các biến đổi đau thương này.

Lý do thứ hai là vấn đề giáo dục con cái. Tôi là giảng sư tại đại học Hán Thành (Séoul) về môn kịch nghệ. Tôi bị dằn co giữa hai bổn phận: nghề nghiệp và gia đình. Tôi cảm thấy lo âu trước tương lai của 3 đứa con. Làm sao chu toàn bổn phận làm mẹ khi mà tôi phải dành nhiều thời giờ cho việc dạy học? Âu lo này lớn dần khi đứa con trai đầu lòng của tôi tới tuổi cắp sách đến trường. Cậu bé thường ngây thơ hỏi tôi: ”Mẹ à, khi chết, mình lên trời phải không?” Hoặc câu hỏi khác: ”Cuối cùng rồi ai ai cũng gặp nhau trên trời hết hả mẹ?” Vừa nói cậu bé vừa đứng sát vào người tôi, cọ má vào mặt tôi và nói: ”Ở trên trời thì mình cũng làm giống như vầy hả mẹ?” Trước các câu hỏi ngây thơ của con, thú thật, tôi cảm thấy lúng túng, bất lực. Sau cùng, tôi quyết định cho con theo học tại trường Công Giáo.

Lý do thứ ba, mà có lẽ là lý do quyết liệt nhất, thôi thúc tôi xin theo Đạo Công Giáo, đó là cái chết đột ngột của Mẹ tôi. Khi được báo tin Mẹ đau nặng, tôi vội vã về thăm Mẹ. Nhưng Mẹ tôi đã trút hơi thở cuối cùng trước khi tôi tới nhà. Theo thói tục Triều Tiên thì chính một người thân trong gia đình có nhiệm vụ trang điểm mặt và tay của người quá cố. Tôi xin được làm nhiệm vụ này. Nhưng khi tay tôi chạm đến mặt và tay của Mẹ thì tôi cảm thấy rùng mình, vì xác Mẹ tôi lạnh như đá. Tôi bàng hoàng xúc động.

Bàn tay của người mẹ dịu hiền đã từng chăm sóc vuốt ve chúng tôi, giờ đây chỉ còn là bàn tay đá, vô hồn. Tuy nhiên cùng lúc đó, tôi cảm thấy Mẹ tôi vẫn còn hiện diện sống động trong phòng. Tôi bỗng hiểu được rằng:

- Chết không phải là hết nhưng là bắt đầu cuộc sống mới, cuộc sống vĩnh cửu!

Đức Tin Công Giáo của Mẹ tôi đã chuyền vào hồn tôi và tôi quỳ gối xuống, trước Ảnh Thánh Giá, lần đầu tiên đọc kinh cầu cho Mẹ tôi cùng với các tín hữu Công Giáo đang có mặt. Tôi bắt đầu cảm nghiệm được Tình Yêu THIÊN CHÚA, qua tình yêu của Mẹ tôi dành cho con cái, xứ sở và dân tộc Đại Hàn.

Sau đám táng Mẹ, tôi quyết định xin theo Đạo Công Giáo.
(Chứng từ bà Bernadette Huyền-Vũ, Nam Triều Tiên).

… Chứng từ thứ hai của một thanh nữ tân tòng ẩn danh thuật lại chặng đường đưa cô trở lại Đạo Công Giáo.

Tôi sinh ra trong một gia đình ngoại giáo thật nghèo, ở về phía Nam Triều Tiên. Gia đình chúng tôi gồm Cha Mẹ, người anh và tôi. Thân phụ tôi vô phúc mắc phải chứng nghiện rượu. Mọi việc trong nhà đều do Mẹ tôi cáng đáng. Do đó ngày đứa em kế tôi chào đời, cũng là ngày Mẹ tôi vĩnh viễn rời bỏ cõi đời này. Gia đình tôi nếm mùi cay đắng khổ đau thật sự.

Thân phụ và anh tôi đến sống giới gia đình ông bác. Tôi thì đến tá túc nơi một gia đình khác. Tình trạng phân cách thảm sầu này kéo dài trong vòng hai năm. Cho đến một ngày, Cha tôi quyết định mang anh tôi và tôi trở lại ngôi nhà cũ của chúng tôi. Trong thời gian này, tuy chúng tôi vẫn nghèo, nhưng ít ra chúng tôi cảm thấy hạnh phúc. Nhưng rồi Cha tôi lại rơi vào tật nghiện rượu như trước. Gia đình chúng tôi mất vui. Đây là lúc tôi quyết định bỏ gia đình lên thủ đô Séoul tìm việc làm, để có tiền giúp Cha tôi bỏ tật nghiện rượu.

Chỉ một thời gian ngắn sau đó tôi được tin Ba tôi mất. Tôi buồn sầu chán nản vô cùng. Tôi khóc và thầm gọi tên Mẹ tôi. Những người bạn cùng làm một sở với tôi rất tử tế. Họ tận tình an ủi tôi. Nhưng ý nghĩ tôi là đứa con mồ côi, đủ làm cho tôi buồn khôn tả. Tôi lại cay đắng tự hỏi: ”Mới 15 tuổi đầu, sao đời tôi lại nếm đủ mùi khổ đau?” Và tôi lại thầm gọi tên Mẹ tôi.

Một ngày, tôi bước chân vào một thánh đường Công Giáo và tham dự Thánh Lễ. Tôi khẩn cầu cùng Đức Chúa GIÊSU và Đức Mẹ MARIA, xin các Ngài trở thành CHA MẸ của tôi. Sau đó tôi ghi tên học giáo lý do một nữ tu đảm trách.

Dần dần tôi khám phá ra rằng tôi là con của THIÊN CHÚA. Ý tưởng này là một sức mạnh mới mẻ, gieo vào lòng tôi một niềm vui khôn tả. Tôi học giáo lý trong 6 tháng và được Rửa Tội vào một ngày trong tháng NĂM, với tên thánh là Gioanna. Từ đây tôi là con Chúa. Tôi sung sướng đến rơi lệ. Ngày hôm đó tôi quỳ gối và sốt sắng thân thưa cùng Chúa rằng:

- Lạy Chúa, kể từ giây phút này, xin cho con đừng bao giờ chán nản giữa muôn vàn khó khăn. Xin cho con can đảm nói về Chúa và cho con được luôn sống kết hiệp với Chúa.

Một ngày, Cha Sở trong xứ đạo giới thiệu với tôi về phong trào Thanh-Lao-Công. Tôi tham dự các buổi họp và gặp thấy nhiều người trẻ cũng sống hoàn cảnh khổ đau như tôi. Dần dần tôi học biết cách thức chia sẻ với người khác, nghĩ tới người khác và sẵn sàng giúp đỡ người khác. Thanh-Lao-Công mở rộng trước mắt tôi những chân trời huynh đệ mới mẻ và đầy khích lệ. Trước đây tôi khép mình trong những vấn đề của riêng tôi. Giờ đây tôi rộng mở tâm tình cho người khác.

Với các bạn trong phong trào Thanh-Lao-Công, tôi muốn nói với các bạn trẻ khác rằng:

- Hãy cố gắng sống một cuộc sống xứng đáng. Cố gắng làm điều thiện và giúp ích người khác. Nguyện xin THIÊN CHÚA luôn luôn hiện diện trong cuộc đời các bạn.

… ”Lạy Chúa, xin tỏ cho chúng con thấy tình thương của Chúa, và ban ơn cứu độ cho chúng con. Tôi lắng nghe điều THIÊN CHÚA phán, điều Chúa phán là lời chúc bình an cho dân Người, cho kẻ trung hiếu và những ai hướng lòng trí về Người. Chúa sẵn sàng ban ơn cứu độ cho ai kính sợ Chúa, để vinh quang của Người hằng chiếu tỏ trên đất nước chúng ta. Tín nghĩa ân tình nay hội ngộ, hòa bình công lý đã giao duyên. Tín nghĩa mọc lên từ đất thấp, công lý nhìn xuống tự trời cao. Vâng, chính Chúa sẽ tặng ban phúc lộc và đất chúng ta trổ sinh hoa trái. Công lý đi tiền phong trước mặt Người, mở lối cho Người đặt bước chân” (Thánh Vịnh 85(84),8-14).

(”Échos de la Rue du Bac”, n.189, 11/1984 + n.249, Mai/1990)

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

Nguồn: RV

Chuyên Mục: Gương Sống Đạo 

Cần đốt lên lửa yêu thương, bởi vì có yêu thương thì tự nhiên sẽ đối đãi tốt với mọi người, tự nhiên luôn nói những lời yêu thương, và trong tâm hồn của con người sẽ tự nhiên thu hoạch được rất nhiều hiệu quả.- Thánh Francicus Xavier

       Tháng Mười: Ý Cầu Nguyện của Đức Thánh Cha
               Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
Năm Thánh Kỷ Niệm 100 Năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima

Chúa Nhật 27 TN A | Chúa Nhật 28 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: