Món qùa đầu năm của Lòng Thương Xót

Buổi chiều cuối năm. Trong một căn nhà tồi tàn ở hẻm xéo, vốn vắng vẻ đìu hiu quanh năm suốt tháng, bỗng rộn rã hẳn lên. Hai đứa con trai ào ra ca hét inh ỏi : “Xe về rồi ! Xe về rồi !”

Chúng nó xúm lại lau chùi cái xe,lắc từng cái căm. Thng anh bảo thằng em: “Mang mấy hũ dầu nhớt ra đây cho anh. Phải đại tu cái xe lại nào. Vui quá !”

Người mẹ cười mà hai hàng nước mắt chảy dài. Nằm trên chiếc võng góc nhà, người cha ráng gượng nhỏm dậy, nụ cười tươi : “Tụi con né ra cho ba ngó cái coi ! 

 

 

Rồi anh nhìn chiếc xe lắc mới toanh : “Úi chà! Vui quá! Món quà đầu năm của Lòng Thương Xót! Ba cũng có xe nữa nè ! Ngày mai, năm mới…” Như người vợ, mắt anh cũng nhạt nhòa vì xúc động trước món quà “từ trên trời rơi xuống” !

 

 

Họ bàn nhau công việc trong năm mới. Ngày mai chị lại có xe chạy về nơi ở cũ cách nhà cả hơn hai chục cây số để lấy quai nón bảo hiểm về làm. Còn anh sẽ ráng tập lắc con xe qua khỏi lối mòn đằng đẵng tới đường dầu, tới đường dầu là có bóng người là anh sẽ bán được vài mươi tờ vé số.

· Nghẹn Lòng Chuyện Của Ngày Qua

Sáu năm trước, xoa đầu hai đứa con trai nhỏ, dặn dò vợ và anh đi làm. Anh thường đùa: “Mẹ con thấy bố đẹp như vệ binh không ? Bố làm ngành đặc biệt mà ! Toàn thể đội hình toàn trai đẹp. Người bình thường là không có mong làm được đâu nhé !”

Là anh đùa cho khí thế, vì anh làm ở đội mai táng. Quả thật ở đó nhân viên ai cũng to cao, ăn mặc tề chỉnh.

Tiếng cười đuổi theo anh ra qua con ngõ. Có ai ngờ… mãi tới gần hai năm sau anh mới có thể đoàn viên, và ở một tình thế hoàn toàn khác.

Khi anh mở mắt và nhận thức ra cuộc sống thì thấy chung quanh chỉ toànmột màu trắng mà thôi. Anh nhận ra lờ mờ bóng vợ bên giường. Chỉ có thế !…

Nhiều ngày sau đó, trải qua nhiều ca mổ, thuốc mê đã tan, anh mới ý thức toàn bộ tai họa mình phải gánh chịu.

Khi anh đang vui vẻ trên đường đi làm, thì một xe ben chở gạch phóng như một hung thần đã cán ngang qua người anh làm dập vùng bụng và cáng nát hai cái đùi.

Mu nhiệm, chỉ là mầu nhiệm! Chắc Chúa còn muốn anh nghe lại tiếng cười của vợ con, dấu ấn sau cùng của một gia đình đẹp như mơ, nên anh mới chưa chết.

Còn chị…

Không thể tả được nỗi kinh hoàng khi chị nhận hung tin. Lao vào bệnh viện để nhận xác chồng, chị gào lên : “Cu anh ấy đi! Phải cứu anh ấy! Làm ơn cứu anh ấy!”

Kỳ diệu thay, cái đống bùng nhùng máu me ấy vẫn thoi thóp thở.

Ở nhà, thằng em an ủi thằng anh. Chúng nó cầu nguyện xin Chúa xótthương, cho dù để ba chúng mất thì cũng còn đôi chân. Bác sĩ bảo có lẽ phải xử lý cái phần dập nát bùng nhùng, có nghĩa là cắt toàn bộ hai chân của cha nó.

Và mẹ con nhà ấy xin bệnh viện hủy quyết định cắt chân. Người vợ thay mặt gia đình ký giấy xác nhận điều đó. Anh lại lên bàn mổ, triền miên và triền miên. Mười tám ca mổ được thực hiện để cứu anh. Kỳ diệu thay, anh sống !

Chúa gửi đến một điều kỳ diệu khác. Một người bệnh cùng phòng thấy người phụ nữ bé bỏng tội nghiệp ấy một mình vật lộn cứu chồng mà không thấytăm hơi người gây tai nạn đến thăm hỏi sẻ chia với gia đình người bị nạn. Người lạ ấy rất giận kẻ có thế lực mà tồi tàn. Đó là những chủ xe ben chở đất đá. Họ ỷ thế được những người có chức có quyền đỡ đầu nên cho tài xế chạy xe rất ẩu, phóng như bay, bất chấp luật giao thông, coi thường sinh mạng người đi đường, thậm chí đụng người bị thương còn de xe lại cán cho chết. Giới tài xế vô lương tâm ấy truyền tai nhau : “Ăn thua gì. Cán chết đền có hai chục triệu đồng vừa đủ mua cỗ quan tài, thế là xong! Còn hơn đụng bị thương phải bồi thường, ra tòa kiện tụng lôi thôi lắm!”

Người ấy gọi một luật sư tới. Nhờ vậy cái người chủ đích thực của đội xe chở vật liệu tông người bỏ chạy cũng phải lòi mặt ra. Họ đưa được năm chục triệu, đủ năm ngày cấp cứu đầu tiên. Ngày thứ sáu, họ biến mất.

Dù sao cũng đỡ được năm ngày.

Để cứu chồng, thực hiện lời cam kết giữ mạng sống cho anh, người vợ khốn khổ ấy phải chạy đôn chạy đáo mượn tiền khắp nơi, đồng thời đánh tiếng bán nhà. Những người quen biết động tâm và cũng nhìn thấy thiện chí trả nợ, nên đồng ý cho chị vay giật.

Sau một năm, khi chi phí đã là hơn một tỷ bạc thì anh tạm an toàn, còn giữ được hai cái chân, với một cực hình khác là không đi lđược vì xương không liền, tiêu tiểu ngoại thân. Anh tạm xuất viện.

Ngày đầu tiên vợ chồng con cái đoàn viên rộn tiếng cười vang, cũng là ngày sau cùng họ sum hp trong căn nhà thân yêu. Ngày mai họ ra đi, trng tay. Chút tài sản còn lại là chiếc xe Wave màu đỏ, con ngựa sắt giúp chị chạy viện tầm tã hơn một năm trời, vay nợ và bon chen cơm cháo.

Họ sẽ đi về đâu ? Chỉ có Chúa biết.

Chúa dắt họ về một căn nhà nhỏ ở một bờ ruộng xa hút heo. Hẳn còn may vô cùng, vì có chỗ mà ở. Đây là nhà của một người phụ nữ, cũng có chồng bị tai nạn, kinh tế khá khẩm. Anh này thoát nạn song về nhà sinh tật, nhậu nhẹt dẫn đến cái chết bởi bệnh xơ gan. Cô chủ nhà cảm thông hoàn cảnh vợ chồng anh chị, nên cho ở căn nhà trên với một giá thuê khá rẻ. Giá rẻ mà những khikhó khăn, không trả nổi tiền nhà, chị ấy cũng xuê xoa cho, chứ không nỡ đòi, không nỡ trách.

Mới đó, h ở nơi heo hút này cũng đã gần năm năm…

· Thử Thách Dồn Thử Thách

Sau gần sáu năm, cái chân anh, những mảnh xương vỡ vẫn không thể lành.

Đứa con lớn, lặng lẽ bỏ học ngang đi làm hồ. Người cha tật nguyền thương con đứt ruột gan, song nó cười động viên : “Con đi học lúc này là có tội, để con làm phụ với má chăm ba!” 

Bụng anh sưng trướng lên căng cứng như cái thúng.

Đu năm học tới nơi.

Đứa con thứ hai lặng lẽ rời trường. Lớp bảy, bỏ học làm được gì ? Nó dọn sang lớp tình thương, có cái chữ, mà đỡ đi cái vấn đề tiền học phí.

Chị cười dặn chồng : “Mình an tâm. Đợi đó. Eđi lo công việc, chút xíu về mang mình đi viện.

Chị đi, và con ngựa sắt không về cùng chị. Nó bị tạm giam trong tiệm cầmđ. Cầm hai triệu rưỡi tiền thế chấp xe, để lại tiền ăn cho con, chị mang anh đinhập viện.

Giờ đây cái bng của anh đã xẹp xuống. Bốn người túm húm nhau trong cái nhà ở nhờ nhỏ xíu ven ruộng. Ngoài nụ cười và tình yêu, họ chẳng còn gì.

Phải còn điều gì chứ ? Thực sự họ không còn gì cả. Ngay cái bọc giấy tờ gồm tờ hộ khẩu gia đình và chứng minh thư, chị díu vào tay anh dặn cầm lấylúc chuyển nhà, nhưng trong khi đau đớn mê man anh đã đánh rơi mất kể từ ngày dời nhà ấy.

Xoa đầu con, gượng cười với chúng, xoay món gạo nấu cơm chiều, chị lục tung đống quần áo cũ.

- “Mình lục tìm gì thế ?” anh chng hỏi vợ.

Tôi tìm… tìm một thứ cứu chúng ta… Lòng Chúa xót thương ! Tôi phải tìm bằng thấy!”

Anh chồng trố mắt thở dài, hay chị hóa điên rồi, cùng quẫn quá khiến chị phát điên chăng. Ai mà tìm lòng Chúa xót thương trong mớ đồ hôi xì cũ hỉn.

Đây rồi ! chị hét lên. Đây rồi ! Và chị cười hổn hển.

Hóa ra, sáu năm trời đằng đẵng khổ đau, ch vẫn bắt xe buýt thi thoảng đi nghe giảng về lòng Chúa xót thương, và chị còn giữ lại được một quyển tập san nhỏ tý hin, nơi ấy chứa đựng một cứu cánh, mà lúc khốn cùng này, chị quyết định sẽ cầu cứu…

· Món Quà Lòng Xót Thương

Chuông điện thoại reng trong căn phòng nhỏ nơi một nhà dòng. Người linh mục lắng nghe. Qua phương tiện này, một ngày ông nghe biết bao câu chuyện đời, gặp biết bao mảnh đời bất hạnh, nhận bao ý nguyện cầu dâng lên lòng Chúa xót thương qua lời chuyển cầu của Mẹ Maria, và đưa ra biết bao phương án dành cho họ.

Và thế là có một ngày cái bờ ruộng nho nhỏ ấy rộn ràng bởi bước chân đi của những người tình nguyện. Có c tiếng xuýt xoa vấp té vì đau. Có cả tiếng bước chân cà tạch cà tàng của một tình nguyện viên cũng chẳng hề lành lặn.

Nhóm thiện nguyện lắng nghe tâm sự cặp vợ chồng cần giúp đỡ, cùng nhau cầu nguyện chuỗi kinh lòng thương xótrồi họ bắt tay ngay vào những việc cần làm.

Việc đầu tiên là họ tìm cách chuộc ngay lại cái xe cho người vợ, để chị phương tiện chạy kiếm cơm. Kế tiếp là mua cái xe lắc dành cho anh. Không thể để anh phải chôn vùi cuộc đời trên chiếc võng ở góc nhà mãi được. Không thể để anh sống đời tầm gởi thành gánh nặng cho gia đình mãi được. Phải giúp anh có cái cần câu để tự lực cánh sinh. Một người hàng xóm đầu bờ ruộng hẹp sẽ phụ giúp anh tập đi bằng xe lắc mấy hôm cho quen, để anh có thể vượt quabờ ruộng lên đường dầu bán mươi tờ vé số mỗi ngày.

Nhóm thiện nguyện sẽ phải  giúp anh quay về địa phương gốc nơi anh từng sống làm lại giấy tờ thôi, bởi vì một cuộc sống của con người không thể bỗng biến thành không danh phận. Vì tương lai hai cháu bé, việc đó phải làm.

Lời dặn sau cùng của người linh mục cho nhóm thiện nguyện là tuyệt đối  không để thằng cu bé bỏ học.

Tình nguyện viên đã rời khỏi căn nhà. Bốn mảnh đời xúm bên nhau, cười khóc bên chiếc xe Wave màu đỏ, và cái xe lc tay.

Ngày mai, ngày mai…

Người linh mục nhìn ra khu vườn sau song cửa sổ nhà Dòng. Với ông, bất cứ hôm qua hay ngày mai, thì lòng thương xót của Chúa sẽ mãi trường tồn. Đó là phao cứu sinh cuối cùng cho mỗi phận người cũng như cho chính ông trong hoàn cảnh hiện tại.

Ông mỉm cười, nghĩ tới ngày mai gia đình đó xúm quanh mâm cơm sau giờ kinh lòng thương xót mỗi tối. Anh ngồi trên xe lắc kiểm lại sấp vé số cả ngày dong duổi lắc lư đi bán may mắn cho đời. Chị cẩn thận lau chùi con ngựa sắt ngược xuôi cùng chị nắng mưa kiếm miếng cơm manh áo. Và thằng bé con bi bô kể về cái lớp học tình thương của nó.

Món quà đầu năm của lòng thương xót đem lại hạnh phúc cho một gia đình.

Và cứ như thế…ta có một gia đình bao la… một bầy con cái của lòng thương xót !

Người linh mục ngẩng nhìn lên.

Trên thập giá, Đấng Cứu Độ nhân loại đang mỉm cười, dù đôi bàn tay vẫn còn đang rướm máu và vết thương nơi trái tim vẫn đang mở ra...

Ông nhắm mắt, giọt lệ trên khóe, nguyện thầm :

 

 

“Kính lạy máu và nước đã tuôn tràn từ Thánh Tâm Chúa Giêsu, như thác nguồn thương xót chúng con. Con tín thác vào Chúa!”

Tê Hát

Nguồn: conggiaovietnam.net

Chuyên Mục: Gương Sống Đạo 

Yêu là hoàng hậu của tất cả các đức hạnh, bất luận nó ở đâu thì các đức hạnh đều theo nó; nó là người lãnh đạo tất cả các đức hạnh, làm cho chúng ta kết hợp với Thiên Chúa.- Thánh Thomas of Aquino

       Tháng Chín: Ý Cầu Nguyện của Đức Thánh Cha
               Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
Năm Thánh Kỷ Niệm 100 Năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima

Chúa Nhật 24 TN A | Chúa Nhật 23 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: