Quyết định hiếm có

Một buổi chiều Chúa Nhật, Dũng – 45 tuổi – làm một quyết định hiếm có, một quyết định người ta thường sẽ không làm. Nhưng nó hóa ra lại là một điều tốt không những cho anh mà còn cho cả gia đình anh nữa. Ta tự hỏi chuyện gì đang diễn ra với anh và điều gì làm anh có quyết định như thế. À, đó là một điều quan trọng nhưng nhìn bên ngoài không có gì đặc biệt!

Chúa Nhật hôm ấy, Dũng không thể ngủ nướng được như đã dự tính. Anh vẫn bị mệt vì chứng mất ngủ. Anh đành ra khỏi giường sớm để uống cà phê. Cà phê xong, anh cảm thấy chán nhưng lại không muốn làm gì cả. Mới có 7 giờ thôi.

Ngoài trời đang có tuyết rơi nên phố xá lặng lẽ lắm. Các cửa tiệm vẫn còn đóng im ỉm. Đối với nhà hàng thì còn quá sớm. Chỉ có một nơi mở cửa lúc này là ngôi thánh đường nhỏ cuối phố. Ừ, cũng lâu rồi anh không đi Lễ, một phần vì công việc một phần vì làm biếng. Không biết vì lý do nào đó, anh quyết định đi nhà thờ hôm ấy, có thể vì muốn tránh cái chán và hít thở một chút không khí trong lành buổi ban mai. Dũng nhẹ nhàng thay quần áo và khẽ khàng rời nhà kẻo gia đình bị đánh thức.

Khi đến nhà thờ thì anh phát hiện ra đó là Chúa Nhật thứ nhất mùa Chay, tức là anh đã bỏ sót Lễ Tro cách đó bốn ngày. Anh cảm thấy hơi hối hận về điều ấy và muốn làm gì đó để bù lại. Vì thế, anh quyết định sẽ tập trung hơn trong nhà thờ lần này. Vì tập trung nên anh nhận ra rằng có nhiều điều anh đã không lưu ý kĩ trước đây. Đến lúc công bố Tin Mừng, vị linh mục đọc một đoạn ngắn từ Phúc Âm theo thánh Mác-cô:

“Thần Khí liền đẩy Người vào hoang địa. Người ở trong hoang địa bốn mươi ngày, chịu Xatan cám dỗ, sống giữa các dã thú, và có các thiên thần hầu hạ Người.” (Mc 1:12-13)

Chính đoạn văn ngắn này là điều quan trọng nhưng nhìn bên ngoài không có gì đặc biệt, điều đã làm cho anh thực hiện quyết định hiếm có của mình. Anh tự nhủ: “Thầy Giêsu chắc chắn hiểu biết mọi chuyện hơn mình nhiều. Thầy đã làm điều ấy. Tại sao tôi lại không bắt chước Thầy làm thử xem sao chứ? Biết đâu sẽ có ích cho đời tôi?”

Dũng suy gẫm thêm một chút và đây là quyết định của anh: theo Thầy vào hoang địa. Vì rất bận rộn, anh cần phải thực tế: anh lên kế hoạch đi vào và ở lại trong hoang địa chỉ 10 phút mỗi ngày. Ta nên ghi nhận ngay từ đầu rằng Dũng sống ở một thành phố quá tải, một tấc đất trống cũng chẳng còn. Người ta phải xây các dãy nhà chung cư để có chỗ sinh sống. Bởi thế, hoang địa của Dũng không phải là một nơi hoang dã như hoang địa tự nhiên. Hoang địa này phải được sáng tạo ra một cách khôn ngoan. Cách nào đây?

Có nhiều cách. Chẳng hạn, anh dậy sớm hơn bình thường một chút để thưởng thức không khí trong lành và sự yên tĩnh buổi ban mai; anh dành 10 phút để tâm sự với Chúa về những gì mình sẽ làm và xin Người hướng dẫn; sau bữa trưa, anh dành 10 phút ngồi thinh lặng nghỉ ngơi đôi mắt và làm mới lại tâm trí trước khi tiếp tục làm việc; vào buổi tối, anh không vội bật máy vi tính lên như thói quen trước đây để có thời gian cho vợ con cũng như cho bản thân một dịp để xét lại ngày sống; khi có bất hòa với ai, anh cho bản thân ít là 10 phút để cầu nguyện và suy nghĩ, vân vân…

Dũng nhận thấy rằng thời gian trong hoang địa này tuy ngắn ngủi nhưng rất bổ ích. Anh gặt hái nhiều khôn ngoan và sức mạnh. Ở đây, ta chỉ nói đến ba kinh nghiệm quý báu anh có được khi chiêm ngắm Thầy Giêsu trong hoang địa thôi nhé: cám dỗ, các dã thú và các thiên thần.

Thứ nhất, về cám dỗ: Dũng nhận ra có nhiều cám dỗ anh bị sa vào mà không biết. Hậu quả là anh làm tổn thương người xung quanh một cách vô ý. Vô ý nhưng dù sao thì họ vẫn bị tổn thương. Hơn nữa, anh nhận biết rằng cám dỗ là một ảo ảnh. Nó sẽ không có bất cứ sức mạnh kiểm soát nào trên anh nếu anh không đồng thuận theo nó. Ngoài ra, khi đối diện với cám dỗ trong hoang địa, Dũng thấy rằng nó có thể cho anh những cơ hội rất lớn để chứng tỏ tình yêu của mình dành cho Chúa và cho những người thân yêu qua lựa chọn vị tha của anh.

Thứ hai, về các dã thú: Dũng bị sốc khi hoang địa 10 phút này giúp anh nhận ra rằng có nhiều dã thú trong đời anh quá. Chúng đã ở đó cắn phá hạnh phúc của anh mà anh không hay biết. Chẳng hạn con dã thú của tức giận nhai nuốt sự kiên nhẫn của anh. Con dã thú của ghen tị làm hư hại lòng quảng đại nơi anh. Con dã thú của tự kiêu bịt đôi tai anh lại. Con dã thú của sợ hãi hủy hoại sự tự tin. Con dã thú của dục vọng ngăn cản anh sống tôn trọng. Con dã thú của khuynh hướng cầu toàn tấn công bình an nội tâm của anh, vân vân.

Thứ ba, về các thiên thần: Nếu Dũng đã không nhận ra sự có mặt của nhiều con dã thú, anh cũng chẳng nhận ra những thiên thần trong đời mình. Hậu quả là anh đã xem thường họ, tệ hơn nữa anh còn vô ơn với họ. Ví dụ, thiên thần giữ nhà anh sạch sẽ chưa bao giờ nhận được một lời cám ơn từ anh; thiên thần nấu nướng cho anh với thật nhiều tâm huyết chẳng được đánh giá cao; thiên thần đưa đón con anh đi học mỗi ngày chưa bao giờ được mời đi ăn một bữa ở ngoài tiệm; các thiên thần nhỏ dạy anh những giá trị của chân thực và hồn nhiên chưa bao giờ được tôn trọng đúng mức, vân vân. Trong hoang địa 10 phút này, Dũng bắt đầu hiểu mình cần làm gì để đáp lại tình yêu thương đã lãnh nhận từ các thiên thần của anh và cách thức diễn tả tốt hơn nữa sự trân trọng anh dành cho họ.

Dũng đã thay đổi tốt hơn.

Gần đây, anh chia sẻ kinh nghiệm này với gia đình mình và mời họ cùng vào hoang địa với anh. Thấy Dũng trở nên tốt như vậy, vợ con anh muốn trải nghiệm thử.

Còn chúng ta, có nên thử trải nghiệm một lần không bạn nhỉ?

Joseph Viet, O.Carm.

[190A+V215]    

Đọc bằng tiếng Anh trong blog: https://only3minutes.wordpress.com/rare-decision/

Chuyên Mục: Chia Sẻ Tâm Linh 

Đức Mẹ Maria là Đấng khiết tịnh, cho nên Mẹ yêu mến người khiết tịnh.- Thánh John Damascene

       Tháng Mười: Ý Cầu Nguyện của Đức Thánh Cha
               Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
Năm Thánh Kỷ Niệm 100 Năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima

Chúa Nhật 27 TN A | Chúa Nhật 28 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: