Phúc và Đức trong đạo Chúa

Phúc và đức luôn gắn với nhau để trở thành phúc đức. Hễ có đức là có phúc. Hiểu như thế thì phải chăng chúng ta có thể nói đức là nhân còn phúc là quả ? Thật sự thì trong tính chất nhân quả buộc ràng chằng chịt  này không ai có thể nói đâu là nhân đâu là quả. Phúc cũng là đức mà  đức cũng là phúc. Chẳng vậy mà có những câu phương ngôn như phúc đức tại mẫu hoặc cha mẹ hiền lành để đức cho con v.v…Đáng lẽ trong câu này phải là để phúc cho con mới  đúng ? Tuy nhiên để phúc hay để đức cho con đó là vấn đề của thế gian. Ở đây chúng ta bàn về mối quan hệ giữa  Phúc và Đức trong lãnh vực tâm linh xuất thế.

Ở đời ai cũng muốn  có một cuộc sống đầy  đủ tiện nghi và cho đó là hạnh phúc. Thế nhưng Đức Ki Tô  lại đưa ra một quan điểm hoàn toàn khác  khi cho rằng hạnh phúc chân thật chỉ có được cho những ai có lòng khó khăn “ Ai có lòng khó khăn ấy là phúc thật. Vì chưng Nước ĐCT là của họ” ( Mt 5, 3 ). Trong các bản Kinh Thánh khác, thay vì lòng khó khăn lại dịch là tâm hồn nghèo khó. Xét ra lòng khó khăn hay tâm hồn  nghèo khó thì ý nghĩa cũng chẳng khác nhau gì mấy. Tuy nhiên với Kinh Tám Mối Phúc Thật  mà tín hữu chúng ta vẫn tụng đọc trong các ngày Lễ Trọng hoặc Chúa Nhật  thì lòng khó khăn xem ra có tính bao quát hơn nhiều. Lòng khó khăn Giáo Hội vẫn đề cao như là một thứ nhân đức bởi lẽ  nó làm cho tâm hồn có được sức mạnh tâm linh  hầu chống lại  chước cám dỗ của ba thù = Thế gian ma quỷ  xác thịt.

Con người là hợp thể của xác và hồn. Về thân xác  thì cần phải đáp ứng cho nó những nhu cầu tối thiểu  như cơm ăn áo mặc nhà cửa v.v…Tuy  nhiên khác với con vật, nhu cầu của con người ngày càng  tăng tiến thêm mãi không bao giờ ngừng. Có cơm ăn áo mặc người ta  chưa lấy đó làm đủ mà còn muốn được ăn ngon mặc đẹp, nay mốt này mai mốt khác. Có nhà có xe nhưng còn muốn nhà lầu xe hơi. Có điện thoại để thông truyền tin tức cho nhau vẫn  chưa lấy thế làm đủ mà còn muốn có màn hình màu để  để được thấy rõ mặt nhau  trong khi  liên lạc v.v…

Ước muốn  thì vô cùng  nhưng chính ước muốn ấy  đã khiến cho  con người bị vong thân  đánh mất mình. Đức Ki Tô xuống thế chỉ có một mục đích là để tỏ cho con người  nhận biết mình đích thật là Hình Ảnh của Thiên Chúa, là Con Thiên Chúa. Để nhận biết mình tức nhận ra cái giá trị cao cả ở nơi mình thì điều kiện tiên quyết là phải có sự từ bỏ. Chúa nói với người thanh niên giàu có “ Nếu ngươi muốn được nên trọn lành  thì hãy trở về  bán hết của cải ngươi mà phân phát cho kẻ nghèo thì ngươi sẽ có của báu ở trên trời rồi hãy đến theo Ta “ ( Mt 19, 21).

Của cải thế gian đem lại cho con người  mọi thứ tiện nghi. Bán hết của cải  để theo Chúa  có nghĩa con người đành chấp nhận  sống  mà không có tiện nghi. Điều này  rất khó và còn khó hơn nữa là nhân đức khó khăn  đòi buộc phải yêu mến sự khó khăn. Thánh Giu Se Calasanxio nói “ Yêu thích sự khó khăn tức là yêu thích những sự khốn khó bởi sự khó khăn sinh ra như là rét mướt là đói khát nhất là chịu  hèn hạ bị  khinh rẻ mà kẻ khó  khăn thường gặp hơn cả” ( Thánh Alphongso de Liguori – Kẻ Nữ Tu Thánh Thiện ).

Đối với thế gian thì nhân đức khó khăn là điều không sao hiểu được và cũng chính vì thế họ cho rằng Đạo Công giáo chủ trương sự nhu nhược. F. Nietzche ( 1844 – 1900 ) ông tổ của triết hiện sinh vô thần  thoá mạ “ Thực ra nhiều khi tôi đã phải phì cười khi thấy bọn bệnh tật  kia. Họ nghĩ họ tốt lành chỉ vì chân tay họ bất toại” ( T. T. Đỉnh – Triết Học Hiện Sinh ).

Nietzche chủ trương thuyết Thực Hành ( Praxis ) và  thuyết này đã ảnh hưởng rất lớn đến chủ nghĩa CS. Mác phê phán các triết gia  vì cho rằng từ trước đến nay chỉ biết giải thích thế giới thế này thế khác nhưng điều cần yếu là phải thay đổi nó. Còn Thần học Giải Phóng thì lại  theo đuôi CS để đưa ra một thứ giải phóng chính trị hoàn toàn chối bỏ công cuộc Cứu Độ của Đức Ki Tô.

Giải phóng thực sự chỉ đến với con người  khi quyết tâm đi theo con đường bỏ mình tức bỏ “ Cái Tôi” đi. Bao lâu còn thấy “ Có Tôi” thì vẫn còn bị thế gian trói buộc không thể siêu thoát được mình để bước vào cõi hằng sống bất diệt  như Đức Ki Tô đã hứa “ Ta đi để sắm sẵn cho các ngươi một chỗ  rồi thì Ta sẽ trở lại tiếp các ngươi về với Ta hầu cho Ta ở đâu thì các ngươi cũng sẽ ở đó với Ta” ( Ga 14, 2 -3)..

Một chỗ mà Đức Ki Tô hứa đó là  Nước Thiên Đàng đời sau. Lời hứa của Chúa luôn  kèm theo điều kiện đó là phải bỏ mình tức có lòng khinh chê thế gian. Sở dĩ  thế gian cần  khinh chê  bởi vì  chẳng những nó không đem lại hạnh phúc chân  thật mà còn lôi kéo con người  vào con đường dữ là xa cách Thiên Chúa. Thánh Phao Lô trước biến cố Đamat  tỏ ra là một con người nhiệt thành trong việc bắt bớ giết hại Đạo Thánh nhưng khi được ơn trở lại, ngài đã  tha thiết muốn được kết hợp với Chúa “ Những gì trước đây tôi cho là có lợi thì nay vì  Chúa Ki Tô tôi cho là thiệt hại ( lỗ vốn ). Hơn nữa tôi coi  tất cả mọi sự là thiệt hại so với mối lợi tuyệt vời là được nhận biết Chúa Giê Su Ki Tô, Cứu Chúa của tôi. Vì Người tôi đành chịu mất hết và tôi coi tất cả như rác rến để  được Chúa Ki Tô và  kết hợp với Người” ( Pl 3, 7 -9).

Suy cho cùng tất cả nhân đức trong Đạo Chúa  chỉ có một mục đích là làm sao kết hợp với Chúa Giê Su Thánh Thể bởi vì Ngài  là sự sống đời đời “ Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Nếu ai ăn bánh ấy thì sẽ có sự sống  đời đời. Còn bánh mà Ta sẽ ban  cho vì sự sống thế gian ấy là thịt Ta” ( Ga 6, 51). Lời mời gọi  của Chúa Giê Su = Hãy …ăn thịt  Ngài hầu có được sự sống đời đời thật khó để mà tin. Ngay cả một số môn đệ Chúa cũng đã bỏ Ngài mà đi vì cho rằng = Lời này khó, ai  có thể nghe được  ? ( Ga 6, 60 ).

Tin Chúa Giê Su ngự  trong Phép Thánh Thể là điều rất khó nhưng nếu ai  thật sự có lòng tin sẽ là người có phúc; chẳng thế mà sau khi truyền phép vị linh mục chủ tế  khi nào cũng tuyên đọc lời này = Phúc cho ai được mời đến dự tiệc Chiên Thiên Chúa”. Hành vi Rước Lễ  được gọi là dự tiệc Chiên Thiên Chúa bởi vì Thánh lễ diễn lại hiến tế của Chúa Giê Su trên thập giá. Sự hiến tế của Chúa được thực hiện  vì Tình Yêu “ Chẳng ai có sự thương yêu lớn hơn là vì bạn hữu mà bỏ mạng sống mình” ( Ga 15,  13).  Do đó Rước Lễ phải được coi là việc chúng ta đáp trả lại Tình yêu hiến mình của Chúa Giê Su. Ngày nay trong thời Tục Hoá, việc Rước Lễ chỉ được coi như một thứ nghi thức và vì thế người ly dị tái hôn, người đồng tính kết hôn cũng được cho phép Rước Lễ …thoải mái  mà chẳng biết đó là tội  tội phạm Thánh nặng nề “ Vậy mỗi người phải  tự xét lấy mình và như thế mới ăn và uống  chén ấy được. Vì người nào không phân biệt Thân Chúa mà ăn bánh uống chén đó  tức là ăn uống án phạt cho mình” ( 1C 11, 28 -29).

Phải tự xét lấy mình có xứng đáng hay không thì mới được rước lễ. Sự  xứng đáng  ấy trước hết là phải sạch tội trọng, tiếp đó là phải có lòng ước ao  muốn được kết hợp với Chúa. Sự ước ao này là hết sức cần thiết bởi vì nó rất đẹp lòng Chúa. Ước ao điều gì tất sẽ được điều đó, ước ao điều thiện hảo sẽ được điều thiện hảo. Ngược lại ước ao điều xấu ác sẽ gặp điều xấu ác. Ước ao Chúa đến ngự vào linh hồn mình thì chắc chắn rằng Chúa sẽ đến. Chẳng những ta ước ao mà Chúa  cũng rất ước ao được “Ở” trong ta “ Hãy cứ ở trong Ta, Ta  cũng ở trong  các ngươi. Như nhánh nếu không cứ ở trong cây nho thì không thể tự kết quả được. Nếu các ngươi chẳng cứ ở trong Ta thì cũng vậy. Ta là cây nho  các ngươi là nhành. Ai cứ ở trong Ta và Ta ở trong họ thì nấy kết quả nhiều. Vì ngoài Ta các ngươi không thể làm gì được” ( Ga 15, 4 -5).

Chúa nói ngoài Ta các ngươi không thể làm gì được có nghĩa nếu không có Chúa ở cùng thì chúng ta không thể có cho mình bất cứ một thứ nhân đức nào cả. Tại sao thế ? Bởi vì do nơi ảnh hưởng của Tội Nguyên Tổ mà loài người  tất cả đã hoá ra hư hỏng “ Vậy tôi thấy trong tôi có luật này. Khi tôi muốn làm điều thiện thì điều ác lại cặp theo tôi. Vì theo người bề trong tôi vẫn vui  thích luật pháp của ĐCT. Nhưng tôi  thấy trong  chi thể tôi có một luật khác chiến đấu với luật  trong tâm trí tôi bắt tôi  làm phu tù cho luật của tội lỗi vẫn ở trong chi thể tôi. Ôi tôi là người khốn nạn  dường nào. Ai sẽ giải thoát tôi  khỏi thân thể của sự chết này. Cảm tạ ĐCT  nhờ Chúa Giê Su Ki Tô Chúa chúng ta” ( Rm 7, 21 -25).

Con người sinh ra là để…chết đó là sự thật không thể chối cãi. Tuy nhiên còn có một sự thật khác  đó là ai cũng mong mỏi hạnh phúc thế nhưng lại gặp toàn là bất hạnh. Lý do tìm hạnh phúc mà không được là bởi không nhận biết đâu là hạnh phúc chân thật. Người ta cố kiếm ra thật nhiều tiền để được ăn uống thoả thuê sơn hào hải vị nhưng những của ăn đó chỉ ngon ngọt khi  còn ở trong miệng, trên lưỡi nhưng khi vừa qua khỏi cuống họng thì đã trở thành vật bất tịnh hôi thối. Người ta lo lắng kiếm tìm danh vọng quyền thế chức quyền nhưng biết bao tấm gương cho thấy từ cổ chí kim từ đông sang tây tất cả chỉ là hão huyền chóng qua, có chăng chỉ còn lại vài ba  phế tích…

Người đời lo lắng quá nhiều cho sự đời nhưng Đức Ki Tô nói “ Trước hết hãy lo tìm kiếm  Nước ĐCT và sự công chính của Người” ( Mt 6, 33). Tìm kiếm Nước Trời nhưng Nước Trời ấy quả thật lại chẳng ở đâu xa ngoài mình tức có ngay ở nơi Tâm mình ( Lc 17, 20 ).Nước Trời có ở nơi Tâm, chính vì vậy  mà việc tìm kiếm không phải là tìm ở bất cứ nơi nào khác  mà là quay về với chính bản tâm mình. Để có thể thực hiện cuộc hành trình quay về này thì nhất thiết cần phải có phương tiện là các Bí Tích nhất là Bí Tích Thánh Thể. “ Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì có sự sống đời đời. Ta sẽ khiến cho kẻ ấy sống lại trong  ngày sau hết. Vì thịt Ta  thật là của ăn máu Ta  thật là của uống. Ai ăn thịt Ta và uống  máu Ta thì ở trong Ta và Ta ở trong kẻ ấy” ( Ga 6, 54 -56).

Chúa đã dùng chính cái chết của Ngài để làm bảo chứng cho lời hứa được sống đời đời  cho kẻ nào rước Mình Máu Thánh. Về phần mình chúng ta chỉ cần có lòng tin và thật lòng yêu mến  sốt sắng đón nhận lấy Bí Tích Tình yêu cực trọng ấy./.

Phùng  Văn  Hoá

Chuyên Mục: Chia Sẻ Tâm Linh 

Hãy nhiệt tâm trông cậy Mẹ đi, trong tất cả mọi việc Mẹ luôn giúp đỡ bạn.- Thánh nữ Marcellina

       Tháng Mười Hai: Mừng Chúa Giáng Sinh
          Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
        Sách Thành Thực Sùng Kính Mẹ Maria
Edel Quinn: Đóa Hoa Đầu Mùa của Phong Trào Legio Mariae

Chúa Nhật 3 MV B | Chúa Nhật 2 MV B

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: