Mùa Vọng với Đức Maria

          Nếu hiểu Mùa Vọng là thời gian của đợi chờ thì phải chăng Dân Chúa có tới…hai Mùa Vọng ? Một trong thời Cựu Ước và hai trong thời Tân Ước. Thời Cựu  người ta chờ đợi Đấng Cứu Thế đến để giải thoát Dân Người  còn trong thời Tân Ước hiện nay thì chúng ta chờ đợi Chúa đến trong Ngày Chung Thẩm để phán xét kẻ sống và kẻ chết.

          Con người chỉ mong đợi sự giải thoát khi lâm cảnh tù đầy giam hãm. Có thể nói lịch sử của dân Do Thái là lịch sử nối tiếp của những cuộc lưu đầy. Họ bị phát vãng tới các quốc gia lân bang hùng mạnh. Bởi đó cho nên cái tâm tình của họ luôn khắc khoải mong có ngày được về với cố hương:

          Bên bờ sông Babylon

          Ta ngồi ta khóc ta nhớ Sion

          Trên cây dương liễu đất ấy

          Ta treo đàn ta….

          Cái điệp khúc nhớ nhung khôn nguôi quê cha đất tổ ấy cứ được lập đi lập lại mãi và  họ không bao giờ chấp nhận cảnh lưu đày:

          Bên bờ sông Babylon

          Ta ngồi ta khóc ta nhớ Sion

          Có lẽ nào ta hát Thánh Ca trong nơi đất lạ….( Tv  137 ).

          Cùng với sự khát khao  trở về, nỗi lòng của dân Do Thái mong cho có một ngày Đấng Messia xuất hiện để cứu thoát dân tộc họ “ Vì có một con trẻ sẽ sanh cho chúng ta tức là một con trai ban cho chúng ta. Quyền cai trị sẽ nảy trên vai Ngài. Ngài sẽ được xưng là Đấng Lạ Lùng Đấng Mưu Luận là ĐCT quyền năng là Cha đời đời là Chúa bình an” ( Is 9, 5 -6 ).

          Khi thời cơ đến Đấng Ki Tô  sẽ ra đời “ Kìa Nữ Đồng Trinh  sẽ thọ thai  snh một con trai. Người ta sẽ gọi tên con đó là Emmanuel nghĩa là ĐCT ở cùng chúng ta” ( Mt 1, 23 ).

          Lời tiên báo  được ứng nghiệm Đức Ki To  sinh ra đời. Thế nhưng dân Do Thái  đã nhất mực không công nhận bởi vì Chúa Giê Su không đáp ứng được như lòng mong mỏi của họ về một Đấng Messia đến để cứu thoát khỏi ách thống trị của ngoại  bang hầu thiết lập một đất nước hùng cường. Sự hiểu lầm về Đấng Messia Cứu Độ không những chỉ có trong giới tư tế lãnh đạo mà còn cho cả các Tông Đồ ngay trước khi Chúa về trời “ Họ hỏi: Có phải lúc này là lúc Ngài khôi phục  nước Itsraen chăng ? “ ( Cv 1, 6 ).

          Sự hiểu lầm của dân Do Thái thật vô cùng tai hại bởi chưng không phải vì họ  giết chết Chúa Giê Su nhưng  là đã giết chết cái niềm hy vọng đợi trông của cha ông và của chính họ.

          Lịch sử không thể tái diễn thế nhưng bài học của lịch sử là cái chúng ta không bao giờ được phép…quên. Hơn nữa  cái chết của Chúa Giê Su không chìm vào lịch sử như mọi nhân vật  nào khác. Ngài vẫn sống và tác động trong lịch sử nhân loại và của mỗi người.

          Ở đây có câu hỏi cần được đặt ra đó là bởi nguyên nhân nào mà dân Do Thái trước đây và hiện nay vẫn lầm về Đấng Cứu Độ ? Thật sự thì các tiên tri đã báo trước về  một Đấng Ki Tô hoàn toàn khác với quan niệm của người  Do Thái “ Có một chồi sẽ  nảy lên từ gốc I sai, một nhánh từ rễ nó sẽ ra trái. Thần của Đức Giê hova sẽ ngự trên Ngài tức là thần khôn ngoan và thông sáng, thần mưu lược và mạnh sức, thần hiểu biết và kính sợ Đức Giê hova. Ngài lấy sự kính sợ Đức Giê hova  làm vui. Chẳng phán xét theo mắt thấy và chẳng cứ sự tai nghe mà đoán định. Nhưng Ngài sẽ dùng sự công bình xét đoán kẻ ngheo khó và xử lẽ ngay thẳng cho kẻ nhu mì trên đất. Ngài sẽ đánh thế gian bằng cây gậy của nơi môi mà giết kẻ ác. Sự công bình sẽ làm giây thắt lưng của Ngài. Sự thành tín sẽ làm giây ràng hông” ( Is 11, 1 -5 ).

          Những lời của tiên tri Isaia hoàn toàn ứng nghiệm nơi Chúa Giê Su. Qua những lời này cho thấy Ngài đích thực là Đấng Cứu Độ và tính chất Cứu Độ ấy là để độ thoát con người ra khỏi sự trói buộc  nô lệ của tội lỗi hầu kết hợp với Đấng Thiên Chúa là Cha  ở nơi mình. “ Ta là đường là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy” ( Ga 14, 6 ).

          Đến với Cha có nghĩa là nhận biết về Chân Bản Tính mình. Những ai nhận biết được Chân Bản Tính và sống với nó  thì sẽ có sự sống đời đời “ Còn sự sống đời đời là nhận biết Cha tức chân thần duy nhất cùng Giê Su Ki Tô mà Cha đã sai đến” ( Ga 17, 3 ).

          Nhận biết  về Đấng Cha cũng tức là nhận biết mình là Hình Ảnh của Thiên Chúa là Con Thiên Chúa. Tín hữu chúng ta sống đạo không phải là sống điều chi khác mà là sống cái đạo làm Con Chúa. Để có thể sống đạo làm Con Chúa thì nhất định là phải có Đức Maria làm Mẹ. Tại sao ? Bởi vì Đức Maria là Mẹ của Chúa Giê Su mà Chúa Giê Su lại là đầu của Thân Mầu Nhiệm còn chúng ta là các chi thể của Ngài ( Mt 15, 5 ).

          Nếu Chúa Giê Su đã sinh ra bởi Đức Mẹ thì tất cả những ai là chi thể của Chúa dĩ nhiên không thể nào khác cũng  phải do Đức Mẹ sinh ra. Đức Mẹ sinh ra ta là những chi thể của Chúa. Nói cách khác Đức Mẹ đã sinh Chúa Giê Su ở trong ta và cũng chính Ngài đã nuôi dưỡng chăm sóc để Chúa Giê Su ngày càng được lớn lên trong ta.

          Đức Maria là một thiết yếu trong đời sống tâm linh của mỗi người. Không thể không có Đức Maria mà chúng ta có thể nhận biết Chúa. Hơn nữa còn được lớn lên trong Chúa. Người Do Thái xưa kia vì đã từ chối Đức Maria thế nên đồng thời họ cũng đã từ chối Chúa Giê Su “ Đang khi họ ( Thánh Gia Thất ) ở đó thì nàng đã đến ngày mãn nguyệt. Nàng sanh con trai đầu lòng, lấy khăn  bọc và để nằm trong máng cỏ vì không có chỗ cho họ trong nhà quán” ( Lc 2, 6 -7 ).

          Người Do Thái vì đã từ chối Đức Mẹ thế nên không thể gặp được Đấng mà họ  mỏi mòn đợi trông.  Còn về phần chúng ta hôm nay mỗi người có đợi trông Chúa hay không. Đợi trông Chúa đến hay đợi trông Chúa sinh ra ? Chúa giáng sinh  cách  đây đã hơn hai ngàn năm vì vậy đâu  có cần đợi trông Chúa sinh ra làm gì ?

          Tất cả những việc trang trí đèn sao, hang đá…v.v..chẳng qua đó chỉ là một thứ hình thức để gợi nhớ mừng vui  vì Chúa chúng ta đã sinh ra chứ chẳng có liên quan tới việc đợi trông  như  Chúa đòi hỏi phải sẵn sàng tỉnh thức “ Vậy nên các ngươi phải sẵn sàng vì Con Người đến  trong giờ các ngươi không ngờ” ( Mt 24, 44 ).

          Luôn tỉnh thức nói thì dễ nhưng sống thì rất khó. Tuy nhiên cái điều khó ấy lại trở thành dễ nếu chúng ta  biết cậy nhờ nơi Đức Mẹ, siêng năng lần chuỗi Mân Côi hàng ngày tham dự Thánh Lễ và rước lễ với tất cả lòng tin yêu Chúa và mau mắn chạy đến với Trái Tim Vẹn Sạch Đức Mẹ mỗi khi  gặp chước cám dỗ của ba thù ma quỷ, thế gian và xác thịt./.

 

Phùng  Văn  Hóa

Chuyên Mục: Chia Sẻ Tâm Linh  Từ khóa:

Người giữ đồng trinh có thể sánh với thiên thần và còn vượt qua thiên thần, bởi vì thiên thần không có xác thịt, là bản tính thanh khiết tự nhiên nên không có công lao gì; nhưng con người thì cần phải khắc trị tình cảm xác thịt, ép tư dục mới có thể được như thế, cho nên càng đáng được tán dương.- Thánh Bernardus

          Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
        Sách Thành Thực Sùng Kính Mẹ Maria
Edel Quinn: Đóa Hoa Đầu Mùa của Phong Trào Legio Mariae

Chúa Nhật 2 TN B | Chúa Nhật 3 TN B

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: