Chúa là Ánh Sáng soi đường cho thế gian

        Đã mấy tháng nay chẳng viết được bài nào. Lý do đơn giản là vì  mắt bị cườm ( khô ) phải mổ. Trong khoảng thời gian chưa mổ, nhìn cái gì cũng thấy  như qua màn khói sương mờ ảo. Sau khi mổ dù với chỉ một con mắt nhưng cảnh vật cũng đã dần trở nên rõ nét. Những trang sách quen thuộc ngày nào giờ đây lại hiện ra như vẫn có ý…chờ đợi.

Cám ơn khoa học đã cho ta biết bao điều ích lợi. Tuy nhiên những lợi ích ấy suy cho cùng trong nhiều trường hợp lại lợi bất cập hại. Nhậu nhiều sinh ra đau bao tử, đau gan nhưng nếu được chữa khỏi lại nhậu tiếp  thì bệnh càng nặng hơn.! Có bệnh thì phải chữa, điều ấy là đương nhiên. Thế nhưng chữa khỏi được rồi thì sao ?

Câu hỏi thoạt nghe có vẻ…ngớ ngẩn. Bệnh mà chữa khỏi thì …khỏe chứ đòi gì nữa ? Tuy nhiên vẫn còn đó câu hỏi tiếp theo: Khỏe để làm gì ?

Có thể nói câu hỏi khỏe để làm gì là một trong ba vấn đề triết học lớn  mà cho đến nay vẫn chưa thể giải quyết. Một là con người bởi đâu sinh ra. Hai là sống trên đời  để làm gì và chết rồi đi đâu ?

Có biết sinh bởi đâu thì mới biết chết về đâu.. Mặt khác có biết chết về đâu thì mới có thể biết sống trên đời để làm gì ? Sống mà không biết mục đích sống  thì cuộc sống ấy thật là buồn chán. Tình trạng người trẻ tự tử  tại các nước phát triển như Đại Hàn, Nhật Bản hiện nay đang ở mức báo động. Điều ấy là dẫn chứng thực tế cho thấy con người sẽ không muốn sống  nếu không tìm thấy ý nghĩa ở nơi cuộc sống này.

Tìm kiếm ý nghĩa của cuộc sống là một nhu cầu không thể thiếu  của những tâm hồn thao thức. Thánh Augustino đã có lần than thở với Chúa “ Lạy Chúa, Chúa đã dựng nên con vì Chúa. Nên tâm hồn con  còn xao xuyến mãi cho tới khi được  nghỉ yên nơi Chúa”.

Ai cũng biết chàng trai Augustino trong bao năm đã  săn đuổi kiếm tìm lạc thú kể cả những tri thức triết học đương thời. nhưng tất cả đều đưa đến ê chề mệt mỏi. Sự mệt mỏi ấy chỉ chấm dứt khi  chàng nhận biết mình được sinh ra bởi Chúa và cần phải trở về với  Ngài.

Thật diễm phúc cho những ai có nhận thức mình được sinh ra bởi Chúa là Con của Chúa. Mặc dầu vậy từ khi nhận mình là con cho đến khi trở lại với Đấng Chúa  Người Cha đích thực của mình là cả một quãng đường dài thăm thẳm. Để  có thể nhận biết mình là Con của Chúa thì trước hết cần phải  mở được con mắt tâm linh. Chính Tội Nguyên Tổ đã làm cho con mắt tâm linh của con người bị khép lại và  nó cần phải được mở ra.

Lệnh cấm của Thiên Chuán không được …ăn trái cây phân biệt, hễ khi nào…ăn vào thì sẽ chết. Giehova ĐCT phán dạy rằng  ngươi được tự do ăn hoa quả các thứ cây trong vườn nhưng về cây biết điều thiện điều ác thì chớ hề  ăn đến vì một mai ngươi ăn chắc là phải chết” ( St 2, 16 -17 ).

Cái chết khi ăn trái cây phân biệt chắc chắn đó không phải là chết về phần xác thân nhưng là chết về phần tâm linh. Bằng chứng của cái chết  tâm linh ấy ở chỗ khi nguyên tổ  vừa ăn trái  mà Thiên Chúa cấm   thì mắt  liền mở ra “ Người nữ thấy trái của cây đó bộ ăn thì ngon lại đẹp mắt và quý vì để mở trí khôn, bèn hái ăn rồi trao cho chồng đang đứng gần mình, chồng cũng ăn nữa. Đoạn mắt hai người đều  mở ra  biết rằng mình lõa lồ bèn lấy lá cây  vả đóng khố che thân” ( St 3, 6 -7 ).

Ăn trái cấm thì mắt xác thịt mở ra và cái sự…mở ra ấy  chính là để phân biệt Ta – Người ( Nhân – Ngã ) có nghĩa từ đây đã hình thành nên một Cái Ta độc lập tự tánh. Thấy ( chấp ) có một Cái Ta ( Ngã chấp ) đó là đầu mối của vô minh và vô minh ấy chỉ có thể diệt trừ  thông qua con đường Giải Thoát. Đối với Đạo Phật thì sự giải thoát ấy cần phải y cứ vào ba  phương diện gọi là Tam Pháp Ấn:  Vô Thường – Khổ Não và Vô Ngã. Còn với Đạo Chúa  đó là con đường Bỏ Mình “ Ai muốn theo Ta thì phải bỏ mình, hàng ngày vác thập giá mình mà theo Ta” (  Lc 9, 23 ).

Điều kiện tiên quyết để theo Chúa là phải tuyệt đối tin tưởng vào sự  dẫn đường chỉ lối của Ngài “ Ta là sự sáng đến thế gian hầu  hễ ai tin Ta thì chẳng cứ ở trong tối tăm” ( Ga  12, 4 -6 ).

Đức tin là cánh cửa mở vào Đạo và đức tin mà Chúa đề cập ở đây hoàn toàn không phải là  lòng tin mù quáng  nhưng là niềm xác tín  vào con đường  dẫn đưa ta đến với Đấng Cha nội tại “ Ta là đường là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy” ( Ga 14, 6 ).

Một khi Đức Ki Tô đã khẳng định mình là con đường duy nhất thì phải đúng là như vậy không thể nào có thể khác đi được. Nhất thiết cần phải tin điều này nếu không  chúng ta sẽ còn mãi quẩn quanh trong cái mớ bòng bong của triết và thần học.

Triết/Thần học chẳng những không  thể có được niềm xác tín nơi Đức Ki Tô là đường là sự thật…mà còn đưa đến sự chối bỏ Ngài. Tại sao ? Một đàng Đức Ki Tô mạc khải về một Đấng Cha nội tại cũng là Bản Tính chân thật vốn hằng hữu ở nơi mỗi người. Một đàng thần học lại muốn trình bày một thứ Thiên Chúa khái niệm. Đối với Thiên Chúa khái niệm thì  nào có liên quan gì đến mạc khải của Đức Ki Tô về  Đấng Cha ?

Sở dĩ chúng ta cần xác tín nơi mạc khải của Đức Ki Tô bởi vì Ngài là Đấng đã thấy biết về Cha “ Các ngươi chẳng từng biết Ngài. Nhưng Ta thì biết Ngài. Nếu Ta nói là Ta  không biết Ngài thì Ta cũng sẽ nói dối như các  ngươi.  Song Ta biết Ngài và cũng giữ Đạo Ngài” ( Ga  8, 55 ).

Chúa Giê Su…biết Cha và cái Biết ấy không phải là biết bằng tri thức khái niệm nhưng là cái biết c ủa sự thể nhập. Khi ta ăn ( cơm, phở, cháo….)và biết là ngon thì cái ngon đó chính là do thể nhập. Cái biết về Cha của Chúa Giê Su là cái biết của sự thể nhập và Ngài  đến thế gian như là ánh sáng soi đường chính là để chúng ta cũng có được sự thể nhập ấy như Ngài “ Trước khi đi nộp mình chịu chết Chúa Giê Su đã cầu nguyện cùng Chúa Cha “ Cha công chính ơi !  Thế gian chẳng từng biết Cha. Song Con đã biết Cha. Con đã tỏ Cha cho họ biết Danh Cha lại còn tỏ cho họ biết nữa hầu  cho sự thương yêu  của Cha đem ( lòng ) thương yêu Con cũng ở trong họ nữa” ( Ga 17, 25 -26 ).

Chúa là ánh sáng soi đường chỉ lối để ta có thể  đến được với Đấng Cha. Điều này chỉ có thể thực hiện được  một khi Đấng Cha ấy vốn hiện hữu…ở trong ta và quả thực đúng là như thế “ Đạo ở gần ngươi ở trong miệng ngươi và ở trong lòng ngươi tức là Đạo Đức Tin mà chúng tôi rao giảng đây” ( Rm 10, 8 -10 ).

Thiên Chúa là Cha và hễ đã là Cha thì phải hiện hữu ở nơi mỗi người, làm sao có thể khác đi được ? Dẫu vậy  chân lý  Thiên Chúa là Cha ấy không những đối với người Do Thái xưa kia không thể chấp nhận mà ngay cả con người ngày nay cũng thế. Nguyên nhân sâu xa khiến người ta không thể chấp nhận chân lý  mạc khải vô cùng cao cả  đó bởi vì  đã có sự chấp trước sâu nặng vào quan niệm Đấng Thần Linh Tạo Hóa.

Một khi đã cố chấp vào quan niệm Đấng Tạo Hóa  mà thực chất chỉ là một thứ khái niệm ấy thì con mắt tâm linh  không bao giờ có thể…mở ra được. Sau khi Chúa chữa khỏi cho một người mù bẩm sinh   và trước sự cứng lòng của dân Do Thái, Ngài nói “ Ta vì sự xét đoán mà đến thế gian hầu cho kẻ không thấy thì thấy được còn kẻ thấy lại hóa mù” ( Ga 9, 38 -39 ).

Kẻ không thấy thì thấy được ám chỉ việc Chúa chữa khỏi cho người mù con mắt xác thịt. Còn kẻ  thấy  tức  những kẻ …sáng mắt lại hóa mù bởi vì sự cố chấp  của họ nơi những tập tục truyền thống của cha ông hoặc nơi những thứ triết học này nọ….

Cố chấp trong bất kỳ một quan niệm nào thì không bao giờ có thể  tiếp cận được chân lý như đích thực nó là. Lý do bởi vì quan niệm  theo  nhận định của triết học Kant  thì nó thuần túy chỉ là Cái Tôi Tưởng ( Que Je Pense ). Tôi nghĩ, tôi tưởng, tôi quan niệm rằng  nó là như thế nhưng thực  tại hoàn toàn không phải vậy.

Có thể nói toàn bộ triết học Tây Phương dù là  Duy Lý hay Hiện Sinh  tất cả đều được đặt trên nền móng của Cái Tôi Tưởng chứ chẳng phải cái chi khác. Chân lý không bao giờ có thể đạt được bằng Cái Tôi Tưởng. Trái lại cần phải dứt trừ nó đi.

Sự dứt trừ Cái Tôi Tưởng ấy Đức Ki Tô dạy chúng ta cần phải bỏ đi Ý Riêng mình bởi chưng chính Ngài cũng thực hiện điều đó “  Vì Ta từ trời xuống chẳng phải để làm theo ý riêng Ta bèn làm theo ý chỉ của Đấng đã sai Ta” ( Ga 6, 38 ).

Dứt bỏ ý riêng mình đi nhà Thiền gọi là Lìa Niệm. Tổ Lâm Tế nói “ Chỗ ông dừng một niệm là Cây Bồ Đề. Ông một niệm không thể dừng được là Cây Vô Min h”. Bao lâu còn sống theo ý riêng mình thì bấy lâu còn sống trong vòng trói buộc của vô minh điên đảo. Đức Ki Tô đã bằng lòng chịu chết khổ nhục trên Thánh Giá  là để vâng theo Thánh Ý Chúa Cha  “ Lạy Cha nếu có thể được  thì xin cất chén đắng này cho Con nhưng đừng theo ý Con mà theo Ý Cha” (Mc 14, 36 ).

Vâng theo Thánh Ý Cha đó là toàn bộ cuộc sống đạo của hết thảy Ki Tô Hữu không trừ một ai. Trải qua nhiều năm trăn trở  tìm kiếm, cuối cùng  nhờ ơn Đức Mẹ tôi đã khám phá ra đạo lý Từ Bỏ này và quyết chí thực hiện bằng phương pháp Lần Chuỗi  Kinh Mân Côi mầu nhiệm.

Sau khi trở lại chỉ trong ít lâu tôi đã có quyết định Nhập Thất tại chùa  Đà La Ni  ( Trảng Bom ) của sư trụ trì Giác Liêm với mục tiêu là để  lần chuỗi Mân Côi trong tâm thế Thiền Định. Qua hai chục năm có lẻ tôi vẫn còn nhớ như in  cái cảnh  con gái út Bảo Trâm  khi ấy đang học lớp 9 lớp 10  gì đó chở  vào chùa rồi  sau bảy ngày lại đón về  mà có lẽ chẳng hiểu  chút gì về việc làm của ba. TRước khi ra về Sư Liêm tiếp hai cha con tại phòng khách và chắc là ngài nhận thấy cái nét gì đó thư thái an hòa  trên khuôn mặt của tôi nên tươi cười nhắc nhở Bảo Trâm = Con về nói với má  ráng mà…TU đi không thì…thua đó ?

Ôi ! Con đường của Chúa thật kỳ diệu biết bao và tôi có thể nói như lời Thánh Vịnh rằng: Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng còn thiếu thốn chi….Chúa chăn nuôi tôi bằng Lời của Người. Chúa chăn nuôi tôi bằng Máu  Thịt  của Ngài. Trong suốt gần một tuần lễ chờ mổ trong bệnh viện Thánh Tâm, sáng  sớm nào  tôi cũng  sốt sắng lần mò đi  tham dự Thánh Lễ  nơi nhà nguyện của dòng. Thời giờ còn lại ngoài mấy lúc ăn và ngủ, tắm táp…tôi luôn với tràng hạt trên tay khi thì một mình trong nhà nguyện im ắng khi thì  trước mộ của Đấng Đáng Kính William Gagnon ( 1905 – 1972 ) người sáng lập  Nhà Thương Thánh Tâm.

Mổ cườm xong hôm trước thì hôm sau Bảo Trâm lại đón  ba về. Lần này cùng đi có cả chồng và hai cô con gái dễ thương. Lần trước Nhập Thất là để mở con mắt tâm linh.Lần này để mở con mắt xác thịt đã bị mờ đi theo năm tháng nhưng tâm hồn thì vẫn thuộc về Chúa được Chúa sáng soi./.

Phùng  Văn  Hóa

Chuyên Mục: Chia Sẻ Tâm Linh 

Khẩn cầu thánh ân mà không có sự cầu bàu của Đức Mẹ Maria, thì giống như chim không có lông cánh mà đòi bay cao, lời cầu xin của họ sẽ không thể sinh hiệu quả.- Thánh Antoninus

       Tháng Tám: Ý Chỉ Truyền Giáo của ĐTC - Cầu Cho Các Nghệ Nhân
               Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
Năm Thánh Kỷ Niệm 100 Năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima

Chúa Nhật 18 TN A | Chúa Nhật 19 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: