Bếp Hồng

Bếp hồng: hình ảnh gợi nhớ về một khung trời thương yêu đầm ấm, nơi đó có những con người gắn bó cuộc đời với nhau, gắn bó sự sống với nhau, vì nhau và cho nhau.

Tôi nhớ bếp hồng ngày xưa khi tôi còn thơ bé, những ngày mưa dầm lạnh lẽo, ngồi bên bếp hồng chờ mẹ làm cho một món gì đó một cách thèm thuồng, mảnh cháy cơm vàng lụi có chút mỡ hành, có chút mằm mặn của thìa nước mắm mẹ rưới vào. Một vài quả bắp (ngô) hay vài củ khoai lang vùi nướng chờ chín đủ. Ấm áp làm sao đống than hồng mẹ hạ lửa bên dưới rồi đặt trên nắp vung nồi cơm sau khi cơm đã sôi, bát nước cơm mẹ chắt ra bên cạnh chờ nguội, mấy anh em tranh nhau chờ mẹ chia phần. …

Tôi nhớ bếp hồng và ánh lửa trên gương mặt của mẹ, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, tiếng cáu gắt “đừng hỏi nhiều để mẹ lo cơm cho kịp bố về ăn !”. Tiếng vỗ gạo vào nồi nước, tiếng sôi sùng sục của nồi canh, tiếng quát của mẹ “tránh ra kẻo nước sôi này, cứ quẩn chân mẹ !”. Nhớ gương mặt mẹ thẫn thờ bên ánh lửa khi mẹ đăm chiêu suy nghĩ về một điều gì đó mà tuổi thơ không hiểu, không biết. Bỗng dưng hôm nay nhớ bếp hồng, nhớ không gian ấm êm tuổi thơ, nhớ mối dây thiêng liêng nối kết gia đình và … nhớ mẹ. Nhớ mẹ trào nước mắt.

Sáng nay tôi đi thăm một gia đình vừa mất mẹ, bà qua đời như bao nhiêu người khác đã hoặc sẽ qua đời, những đứa con đã khôn lớn, đã dựng nghiệp, đã có con, có cháu bay xa, nhưng bên họ tại phòng tang lễ, tôi thấy họ tội nghiệp, nhỏ bé và u buồn, mong manh và yếu đuối, ai mất mẹ mà không tội nghiệp, nhó bé, u buồn, mong manh và yếu đuối. Trước khi đi viếng đám tang, tôi nhận được tin một bà mẹ nữa vừa qua đời, bà là mẹ của hai anh em linh mục trong dòng tôi, cả hai không có nhà trong giờ bà ra đi, bà đi lặng lẽ âm thầm như ngọn đèn đã hết dầu, 96 tuổi, bà cứ ngồi nhìn mọi sự đi qua mắt bà cho đến khi Chúa gọi, kết thúc những ngày tháng tảo tần chăm lo chồng con, kết thúc những ngày tháng ngược xuôi.

Mẹ mất, ánh lửa bếp hồng không còn nữa, nỗi lạnh giá len lỏi vào lòng, cô đơn và mệt mỏi. Cảm giác ấy cũng là cảm giác của các môn đệ sau cả một đêm không đánh bắt được một con cá nào, một đêm thất bại, môt đêm lạnh và mệt mỏi. Bờ biển sáng hôm ấy có một bếp hồng, không chỉ bếp nhưng còn có cá và bánh nóng nữa (Ga 21, 1 – 19), còn gì thú vị hơn ánh lửa giữa bờ biển hoang lạnh buổi sáng, còn gì hấp dẫn bằng những con cá nướng vàng ngậy và những tấm bánh nồng ấm. Có thể so sánh được không miếng cơm cháy nóng rưới mỡ và nước mắm trong chiều mưa với tấm bánh bên bờ biển ? Có thể so sánh được không củ khoai nướng lùi trong bếp với những con cá vàng tươm trên bếp hồng ? Chúa đứng đó nụ cười tươi nồng mời anh em như mâm cơm vừa sẵn sàng cho đàn con ùa vào tận hưởng. Bếp hồng bờ biển hôm ấy làm sống lại không gian yêu thương mặn nồng, sống lại mối lương duyên đằm thắm tưởng như mất rồi sau ngày Chúa ra đi.

Tôi được nghe kể lại về một người linh mục trong dòng, ngài đã qua đời lâu rồi. Truyện kể ngài là một vị giáo sư tài ba uyên bác, nhưng ngài cũng là một người tinh tế với anh em khác, có lần anh em đi lao động về, ngài lặng lẽ pha ly nước chanh cho anh em mình thưởng thức sau những giờ mệt mỏi. Một hành động yêu thương, một cử chỉ tế nhị, một tình cảm gương mẫu.

Ước gì mỗi người trong chúng ta biết sống với nhau một cách tinh tế, yêu thương, hiền hòa nhân hậu. Mình theo Chúa mà chẳng lẽ minh không nên giống Chúa sao ?

Lm. Vĩnh Sang, dcct.

Chúa nhật III PS.

14/04/2013

Chuyên Mục: Chia Sẻ Tâm Linh 

Ở nơi chổ đầy hận thù, con phải gieo xuống hạt yêu thương.- Thánh Francis of Assisi

       Tháng Chín: Ý Cầu Nguyện của Đức Thánh Cha
               Chúa Cha phán dạy con cái của Ngài
Năm Thánh Kỷ Niệm 100 Năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima

Chúa Nhật 24 TN A | Chúa Nhật 23 TN A

| 5 Phút Cho Lời Chúa | Sống Tin Mừng với Mẹ Maria

Bài liên quan: