GIA ĐÌNH CÔNG GIÁO .. ĐÔNG CON
Điều đáng ngạc nhiên hơn cả là gia đình ông bà đã vượt
khỏi mọi cuộc khủng hoảng kinh tế của gia đình. Đó là nhờ
lòng tin tuyệt đối nơi Chúa Quan Phòng và sự trợ giúp của Thánh
Cả Giuse. Chính thánh nhân là gia trưởng chí thánh của gia đình.
Trong vườn ông bà có bức tượng Thánh Cả Giuse. Bí quyết của ông bà : hết sức tiện tặn và tận dụng khả năng
làm việc không ngơi nghỉ. Bà Peggy thổ lộ: Mà quả thật, mỗi ngày trôi qua là một phép lạ đối với ông
bà Bob-Peggy O'Donoghue: ("MISSI", Janvier/1969, trang 28)
.. Một ngày, cô thiếu
nữ Mỹ nói với mẹ:
- "Khi nào lập gia đình, con sẽ sinh 15 đứa con giống như dì
Peggy. Mỗi sáng thức dậy, dì ung dung ngồi uống cà phê, trong
khi mấy nhóc con của dì làm hết mọi việc trong nhà!".
Câu nói mới nghe tưởng chừng như gia đình ông bà Bob-Peggy
O'Donoghue đang tận hưởng hạnh phúc địa đàng. Nhưng thực tế
.. hơi khác một chút. Dì Peggy có 15 đứa con thật, 10 trai và 5 gái.
Đứa lớn nhất 17 tuổi, và đứa bé nhất 2 tuổi. Mỗi đứa cách
nhau một tuổi.. Mỗi buổi sáng, các phần tử trẻ tuổi nhất
của bộ lạc, rời giường trong bộ đồ ngủ, chạy thẳng
xuống nhà bếp, rửa mặt đánh răng. Dĩ nhiên vì dân số quá đông
khiến cho việc lưu thông trong phòng chứa nước bị tắc nghẽn
một chút! Sau nửa giờ, mọi nghi thức rửa mặt đánh răng được
hoàn tất, kể cả các vị niên trưởng của bộ lạc.. Tiếp đến
là bữa ăn sáng. Dì Peggy đã tận dụng khả năng tổ chức khéo
léo của mình, để thỏa mãn nhu cầu của lủ con 15 đứa. Ăn sáng
xong, mỗi đứa chu toàn một công tác như đã được chỉ định,
chẳng hạn: rửa chén, quét nhà, lau chén, lau nhà. Rồi mỗi đứa
tự dọn dẹp giường ngủ của mình.
Gia đình ông bà Bob và Peggy không khá giả. Ông bà có căn nhà
cạnh bờ biển. Mỗi sáng Chúa Nhật, sau khi tham dự Thánh Lễ,
cả gia đình đem nhau ra biển tắm. Hành trình ra biển của đại
gia đình, giống như một cuộc chuyển đồ xuống tàu tại một
cửa biển. Trông thật náo nhiệt và rầm rộ. Ông bà cũng không
đủ tiền để mua chiếc xe thật lớn, do đó, mấy đứa lớn di
chuyển bằng xe công cộng. Chỉ có các cô chú bé mới được di
chuyển bằng xe của ông bà.. Mỗi lần bà Peggy đi chợ là mỗi
lần bà gây chú ý. Bà nhũn nhặn trả lời những cặp mắt tò mò
nhìn những giỏ xách đầy ứ của bà:
- "Tôi chỉ mua rất ít những gì thật cần thiết thôi"!.
Thậm chí có người không ngần ngại hỏi bà Peggy:
- "Hẳn bà là người Công Giáo?".
Một ngày, bà Peggy nghe Michael, cậu con trai 13 tuổi, trả lời
trong điện thoại cho một cụ già:
- "Vâng thưa bà, tất cả chúng cháu thuộc về cùng một gia
đình và Ba cháu vừa mất".
Kinh ngạc, bà Peggy hỏi con:
- "Sao con lại nói thế?".
Michael điềm nhiên trả lời: - "Con nói vậy để xem bà ta có
xỉu không!".
- "Tôi không bao giờ biết đến một giấc ngủ kéo dài 8
tiếng đồng hồ".. Một ngày bà Peggy quyết định học đàn
dương cầm và tập trượt ski trên sóng. Bà hóm hỉnh giải thích:
- "Đây là một kinh nghiệm thiêng liêng giống như phép lạ
đi trên mặt nước".
Phép lạ của gia đình đông con đi trên mặt nước..





Biên soạn: Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt
Trích từ binhcang.com