JACQUES THÉBERGE VÀ ..
ĐỊNH MỆNH PHŨ PHÀNG
**************************************************************************
Với đôi mắt tinh anh và chiếc cà-vạt thắt đúng kiểu, Jacques
Théberg, một thanh niên tàn tật 27 tuổi, có đầy đủ tư cách và
dáng điệu của bất cứ ông giám đốc bình thường nào khác.
Thật thế, Jacques Théberg điều khiển một tiểu công ty chuyên
việc phối hợp các dịch vụ lo cho người tàn tật tại gia. Công
ty có 80 nhân viên làm việc trong toàn Montréal, thủ đô nước
Canada. 80 nhân viên dành ra 3 ngàn giờ mỗi tháng để phục vụ
tại gia cho 560 người tàn tật.
Cuộc đời đã không mĩm cười khi chào đón Jacques Théberg. Cậu
bé sinh ra không chân và không tay, ngoại trừ hai bàn chân nhỏ xíu.
May mắn Jacques được gia đình thương yêu và nuôi dưỡng bình
thường. Càng lớn, Jacques càng thâm hiểu:
"Trong cuộc sống, điều quan trọng không phải những gì chúng
ta chiếm hữu, nhưng là những gì chúng ta làm nên, thực hiện
được".
Do đó, Jacques Théberg không đầu hàng trước một định mệnh
gọi là "phũ phàng", như người ta thường nói. Jacques không
chấp nhận thái độ buông xuôi cẩu thả nơi người tàn tật cũng
như thái độ kiêu căng và thiếu kính trọng nơi những người
may mắn gọi là "bình thường".
Từ khi bước vào tuổi trưởng thành, 18 tuổi, Jacques Théberg chính
thức hưởng quy chế được có các nhân viên xã hội đến chăm
sóc tại gia. Nhưng cũng từ ngày đó chàng cay đắng hiểu rằng:
"Thật ra, không ai chăm sóc mình chu đáo cho bằng chính mình
tự chăm sóc cho mình". Jacques tâm sự:
"Tôi luôn ngạc nhiên khi thấy có người bỗng trở thành
trợ tá xã hội, đến nhà giúp tôi, chỉ vì họ bị mất việc
ngày hôm trước. Họ dấn thân trong ngành trợ tá tại tư gia mà
lại hoàn toàn mù tịt về các đòi hỏi của công việc này!".
Hiểu và kinh nghiệm như thế, Jacques Théberg nghĩ đến việc thành
lập một tiểu công ty, chuyên việc điều hợp các nhân viên có
nhiệm vụ chăm sóc người tàn tật tại gia. Tiểu công ty sẽ đặc
biệt tuyển chọn nhân viên trợ tá đã được huấn luyện kỹ
lưỡng, làm sao để các người tàn tật được phục vụ nghiêm
chỉnh trong hoàn cảnh đau thương của mình.
9 năm dài trôi qua trong kinh nghiệm một người tàn tật, sống hoàn
toàn lệ thuộc người khác, kể cả những chăm sóc vệ sinh kín
đáo và tế nhị nhất. 9 năm đủ để chín mùi một dự án nhân
đạo, hoàn toàn tôn trọng phẩm giá người tàn tật. Đầu năm
1995, Jacques Théberg chính thức cho thành hình tiểu công ty
"Gesti-Soins - Tổ hợp chăm sóc" và do chàng điều khiển.
Tiểu công ty nhắm mục đích nâng cao phẩm chất phục vụ người
tàn tật chứ không hề nghĩ đến chuyện thương mại kiếm
lời. Vì thế, ngay buổi đầu, Jacques Théberg đã gặp rất
nhiều khó khăn trong vấn đề tài chánh .. Tuy nhiên, chàng không
hoảng sợ hoặc hèn nhát đầu hàng. Chàng cương quyết đi đến
cùng và chàng đã thành công. Tiểu công ty "Gesti-Soins" hân
hạnh chào đời và vị giám đốc là một thanh niên tàn tật 27
tuổi, không chân không tay.
Jacques Théberg tâm sự: "Tôi tự xem nổi bất hạnh tàn tật
của tôi như một cơ may. Tự bản tính, tôi thuộc loại ưa
phản kháng. Thế nhưng, thay vì tổ chức những cuộc biểu tình
chống đối, hoặc đòi hỏi quyền lợi, tôi tự nhủ: mình
phải tự tìm ra một giải pháp ôn hòa và hoàn toàn tôn trọng
phẩm giá con người, đặc biệt những người tàn tật. Tôi thâm
hiểu rằng, trong cuộc đời, điều quan trọng không phải những
gì chúng ta chiếm hữu, nhưng những gì chúng ta làm nên, thực
hiện được.
.. Bấy giờ, ông Gióp lên tiếng nói: "Than ôi, người công
chính lại trở nên trò cười cho thiên hạ! 'Người đã bất
hạnh lại còn bị khinh chê! Kẻ đã bị trượt chân còn bị xô
thêm nữa'. Những kẻ gặp may lành thường xử sự như thế. Nhưng
quân cướp lại sống bình an trong lều, những kẻ chọc giận
Thiên Chúa được mọi bề yên ổn, và kẻ bắt Thiên Chúa phục
vụ mình cũng thế! Nhưng anh cứ hỏi súc vật, chúng sẽ chỉ giáo
cho anh, cứ hỏi chim trời, chúng sẽ cho anh biết. Thú rừng sẽ
chỉ giáo cho anh hay, cá biển sẽ giải thích cho anh rõ. Vì trong
giống vật, có con nào lại không biết rằng tay Đức Chúa đã làm
nên những điều đó!" (Gióp 12,4-9).
("Le Devoir", Journal de Montréal, Canada).





Biên soạn: Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt
Trích từ binhcang.com