Có lẽ từng người chúng ta khi nghe qua dụ ngôn về người gieo giống trong bài Tin
mừng hôm nay đều có một suy nghĩ: Anh nông dân này “khờ” quá. Gieo bốn hạt, mà
chỉ có một hạt rơi vào đất tốt, nghĩa là chỉ có 25% sinh lợi mà cũng làm. Một
cách làm ăn không hiệu quả, cũng chẳng có kinh tế gì! Phải chi anh ta cẩn thận
hơn, chỉ gieo hạt trên mảnh đất màu mỡ, đã được chuẩn bị hẳn hoi, cất đi 3 hạt
còn lại, thì chắc sẽ thu hoạch được nhiều hơn biết mấy. Nhưng không, theo bài dụ
ngôn, anh ta cứ vung hạt giống khắp nơi: từ lề đường, đến đất sỏi đá và cả bụi
gai. Anh gieo như không tiếc hạt giống. Nói theo cách nói của chúng ta hôm nay,
thì người nông gia này hơi “bị sang”. Tôi thiết nghĩ, việc người nông dân này
gieo giống cũng tương tự cách thức mà chúng ta thả lưới trên biển. Không phải
mỗi một vát là chúng ta kéo được một số cá như lòng mong ước. Có những vát thật
trúng, nhưng cũng có những vát chẳng có gì. Tuy vậy, chúng ta vẫn liên tục thả
lưới. Chúng ta thả lưới vì hy vọng. Như thế, dụ ngôn “người gieo giống hôm nay”
cũng có thể gọi là “dụ ngôn của lòng hy vọng”.
1. Lòng quảng đại của Thiên Chúa:
Thật vậy, với dụ ngôn: “Người gieo giống” này, Đức Giêsu muốn cho chúng ta thấy
lòng quảng đại và hy vọng của Thiên Chúa đối với con người chúng ta. Người không
ngại khi gieo hạt giống Lời và ân sủng của Người vào lòng mỗi người chúng ta.
Hạt giống ấy là Đức Giêsu Kitô, là Ngôi Lời, Con yêu dấu của Chúa Cha vào lòng
thế giới, cho dù lúc Ngài đến, nhiều người vẫn không thèm đón tiếp Ngài (x. Ga
1, 11). Chắc chúng ta vẫn còn nhớ trình thuật Giáng Sinh. Trong đêm hôm đó,
không một quán trọ nào, một cửa nhà nào đã mở ra để đón Con Thiên Chúa sinh ra.
Nhưng vẫn còn đó“một mảnh đất tốt”, để đón hạt giống Ngôi Lời, đó là các trẻ mục
đồng. Và chính từ những trẻ này mà tin vui đã được loan báo cho nhiều người.
Cho dù chúng ta chưa chuẩn bị, tâm hồn chúng ta còn chai cứng như lề đường, đầy
sỏi đá và còn bị nhiều bụi gai dục vọng, đam mê phủ lấp, nhưng Thiên Chúa vẫn
gieo vì tin tưởng trong lòng mỗi người chúng ta đây, không ai hoàn toàn là “lề
đường”, “sỏi đá” hay “bụi gai”, nhưng trong mỗi chúng ta đang có một mảnh đất
tốt cho dù nó có nhỏ bé, chỉ là 1/4 thôi, nhưng cũng sẽ đem lại một mùa gặt bội
thu, “đến nỗi có hạt được một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi” (Mt 13,
23). Thiên Chúa vẫn gieo lời Người vào lòng chúng ta, vì Ngài chắc chắn rằng:
“Lời từ miệng Ta phán ra sẽ không trở lại với Ta mà không sinh kết quả, nhưng nó
thực hiện ý muốn của Ta và làm tròn sứ mạng Ta uỷ thác” (Is 55, 11).
Và quả thực Thiên Chúa đã không lầm, nhìn lại lịch sử Giáo Hội, chúng ta thấy
cho dù thánh Phêrô đã ba lần chối Chúa, thì trong ông vẫn còn một mảnh đất tốt
của lòng sám hối; hay như một thánh Phaolô hăng say bách hại các kitô hữu, nhưng
trong lòng của ngài vẫn còn đó một mảnh đất tốt của lòng nhiệt thành và khiêm
tốn tìm theo chân lý; hoặc một thánh Augustin dù đang bị những bụi gai của tri
thức, kiêu căng và dục vọng vây bủa, cũng vẫn còn một mảnh đất tốt hướng tìm
chân lý… còn nhiều rất nhiều mảnh đất tốt như thế trong Giáo Hội và trong cuộc
sống thường ngày của chúng ta. Tất cả những mảnh đất tốt đó, cho dù có nhỏ nhoi
đi chăng nữa, nhưng một khi đã được đón nhận lời Chân lý thì đúng như lời Chúa
nói, đã sinh lợi “hạt một trăm, hạt sáu mươi, hạt ba mươi”.
2. Một cái nhìn lạc quan về con người:
Thiên Chúa vẫn luôn tin tưởng và hy vọng nơi từng người chúng ta. Đối với Ngài,
không ai là người bỏ đi kể cả tên trộm trên thập giá. Đó là cái nhìn của Thiên
Chúa đối với chúng ta. Phần chúng ta, chúng ta có cái nhìn nào đối với bản thân
và tha nhân?
Tôi thiết nghĩ, nếu Thiên Chúa đã luôn tin tưởng và hy vọng vào chúng ta, thì
chúng ta cũng cần có cái nhìn lạc quan về chúng ta và tha nhân như thế.
Trước hết, với bản thân, chúng ta không có lý do gì để mà tự ti, mặc cảm thất
vọng về bản thân mình. Chúng ta cần vượt qua những mặc cảm tội lỗi, những yếu
đuối để đứng dậy làm lại cuộc đời. Thiên Chúa luôn đang luôn gieo ân sủng của
Ngài cho chúng ta qua các bí tích và Lời của Ngài. Mỗi người chúng ta đều có một
giá trị đặc biệt trước mắt Thiên Chúa. Chúng ta đừng phụ lòng tin của Thiên
Chúa. Hãy mở lòng đón nhận ân sủng của Ngài và làm cho ân sủng đó ngày càng phát
triển trong đời sống chúng ta.
Kế đến, chúng ta cũng phải luôn có cái nhìn tích cực đối với tha nhân. Chúng ta
hãy tìm ra những điều tốt nơi những người đang sống chung quanh chúng ta. Cha
ông chúng ta vẫn thường nói: “Trong hai người cùng đi đường với ta, thế nào cũng
có một người là thầy ta.” và “Không ai xấu đến nỗi không có gì cho chúng ta học
hỏi.”. Trong các hoạt động tông đồ, chúng ta không cần phải phân tích người nào
là lề đường, là sỏi đá hay bụi gai. Chúng ta cứ gieo vãi, nghĩa là cứ khuyến
khích, cứ làm việc tốt cho những người chúng ta gặp gỡ, vì chính Thiên Chúa mới
là Đấng làm cho hạt giống mọc lên và sinh hoa kết quả, chứ không phải chúng ta
(x. 1 Cr 3, 5-9).
Niềm hy vọng phải là một đặc trưng của đời sống người kitô hữu. Chính niềm hy
vọng đó sẽ giúp chúng ta vượt qua những khó khăn, thử thách trong cuộc sống hiện
tại, để hướng tới một tương lai tươi sáng và một cuộc sống vĩnh cửu của người
được làm con Chúa.
Trong gia đình, vợ chồng cũng hãy cố gắng tìm ra những “mảnh đất tốt” của nhau,
nghĩa là tìm ra những ưu điểm của nhau. Những khi có bất đồng, trước khi to
tiếng với nhau, cả hai vợ chồng hãy cùng ngồi lại và ghi ra giấy tất cả những ưu
và khuyết điểm của nhau, hay ít ra là kiểm điểm lại trong trí. Chắc chắn, chúng
ta sẽ tìm ra không chỉ một, mà rất nhiều mảnh đất tốt nơi người bạn của mình. Cứ
như thế, gia đình chúng ta sẽ ngày càng sinh nhiều bông hoa tươi tốt, với một
mùa gặt bội thu với những con người luôn sống theo ý Chúa.
Giờ đây, chúng ta cùng hiệp ý dọn mảnh đất tâm hồn chúng ta cho thật xứng đáng
để đón nhận chính Con Thiên Chúa trong bí tích Thánh Thể vào lòng ta. Và nhờ ân
sủng của Ngài, mảnh đất tâm hồn chúng ta ngày càng mầu mỡ và sinh nhiều hoa trái
hơn. Amen